Tuesday, October 23, 2007

Thu sầu ly biệt thành ca

…. đêm cô liêu lại mình ta tự tình…


Thu buồn tưởng nhớ ngày xưa
Tình như mộng đẹp còn chưa nên sầu


Một mùa thu ta thôi sầu thổn thức
Khi lá vàng tạ thế giữa trần gian
Gió hanh khô nghe buốt tiếng thở than
Khóc thương nhớ mùa thu từng chết yểu

Đó là thu của năm đầu ngất nghểu
Hồn lạnh dần hấp hối buổi ly xa
Tình ru buồn hát mãi khúc ly ca
Gieo thương nhớ theo mưa chiều buông hạt

Em thu ấy
và thu nay…
… đã khác…
Vô ưu cười, những nụ biếc vô ưu
Không lệ rơi tang tóc buổi thu chiều
Thay mưa muộn ướt thêm làn mi đẹp

Em thu ấy…
và thu nay…
… đã hết…
Hết vô bờ những nỗi nhớ, nỗi mong
Hết tình si ngây dại nát trinh lòng
Vương còn lại giọt tình hoen viền mắt

Thu vĩnh quyết cho lòng thêm quặn thắt
Run bờ môi nghe vị mặn hương Em
Ta ngây dại cười quay đằu ngoảnh mặt
Thoảng hương xa nghe tiếng khóc yếu mềm

Hai mùa Thu đi qua bỏ lại quên
Em ở lại, ta đi cùng năm tháng
Phương trời đông, ánh tà dương khuất dạng
Xót hộ Em những ngày đợi mỏi mòn…


For The Muse.
01 : 37 am - 231007 -


Sunday, October 21, 2007

Nữ nhi kiêu bạc thường tình

Em về điểm phấn to son lại
Ngạo với nhân gian một nét cười
(*)

Mắt Em kiều mị u buồn
Phong tình diễm lệ ngạo hồn nhân gian
Nét mi sầu thảm tâm can
Xanh màu tình ái tiêu tan lòng người

Mắt cười như thể trêu ngươi
Như ngàn điệu vũ lạc đời cỏ cây
Múa say mềm giữa cơn say
Trần ai buốt lạnh khói mây nhạt màu

Tay tiên múa lộng tinh cầu
Yêu kiều uyển chuyển hát thâu đêm trường
Huyền cầm tấu khúc uyên ương
Giang san hóa cõi vô thường riêng Em
Mơ hồ trong cõi dịu êm (**)
Hoa sầu mê hoặc bỏ quên sắc hồng

Em kiêu bạc đến vô cùng
Mảnh mai như dải sương hồng thướt tha
Cá hờn
Nhạn lạc
Chim sa
Nhân gian ngơ ngẩn điệu hoa lạc hồn
Vạn người cúi rạp van ơn
Mong Em ban phát yêu đương thỏa lòng

Em cười mỉm tiếng cô đơn
Lạnh lùng rũ áo bỏ đàn, biệt ly…
Tang thương níu bước chân đi
Thiên thai dấu lệ… chờ khi Em về…

Trong Em còn nặng lời thề
Chưa tìm tình ái, chưa về đâu Em…


(*) : dị bản hai câu thơ trong bài "Cảnh đoạn trường" - Thái Can.
Nguyên bản :

Em nên điểm phấn to son lại
Ngạo với nhân gian một nụ cười

(**) : anh VNT.

05:31 - 211007 -

Thursday, October 11, 2007

Tiêu hồn sắc

Tiêu hồn lạc phách sắc trinh...

Hương Em mê hoặc gợi tình
Sương sa nhòa tóc đẫm hồn trinh nguyên
Nửa lay động đến vô miên
Nửa như ma mị thuyền quyên ngẩn người

Tiên sa theo tiếng Em cười
Nhạn tiêu hồn nhạn lạc đời tương tư
Gió đa tình khúc phiêu du
Mây đa tình hẹn Em từ kiếp sau…

Em kiêu bạc đến vô sầu
Thơ ngây trao nụ hôn đầu dở dang
Lạnh lùng quay bước vội vàng
Khiến cây cỏ úa, hát tràn Ly ca
Khiến trăng rền rĩ thiết tha
Khiến hồn hoa lặng vỡ òa như sương
Khiến ta… lạc cõi vô thường…
Trăm năm ôm mộng... mong thương nhớ...


... về...

Lâu không viết, đúng là chẳng dễ dàng gì.

12:04 pm - 111007 -