skip to main |
skip to sidebar
Yêu nhau một thời xa nhau một đời…Đôi má Em hồng cho tuyết tan
Thu ba liễu rủ đọng sương tàn
Thơ ngây treo nắng đầy hoa tóc
Nâng gót đài nhung bước dịu dàng
Mây tiễn lưng chiều Em biết yêu
Tịch dương say sắc đỏ thủy triều
Nhân gian hoa chết mùa thương nhớ
Mắt lả khóc đời mãi cô liêu
Mỹ nhân như ngọc, tiếu như hoa
Say múa cùng trăng chớp ánh ngà
Đưa tay dan díu vờn thơ ngọc
Ai bảo đa tình lắm đào hoa… ?
Bạc kiếp trời sinh mãi tìm nhau
Ta về thiên cổ rượu tiêu sầu
Em hoang mang mãi đời luân lạc
Tuyết phủ đông này buốt thương đau
Lời hứa năm nào em nhớ không ?
Đông qua vẫy gió gọi mây hồng
Ta nghe lắng đọng bờ hoa cỏ
Hai nửa tình xưa nguyện về chung…
06 : 32 am - 201908 -
Thôi về đi, đường trần đâu có gì...
Ta về
tàn úa rong rêu
Tạ từ lỗi nhỏ bên chiều bỏ quên
Em cười ngát nụ yên nhiên
Vân vê tóc sợi điềm nhiên không lời
Ta về
nhạn lẻ trăng côi
Sông cồn sóng gợn mắt người sầu tư
Nến hồng nhỏ lệ âm u
Bập bùng nghiên nhỏ tình thư vỡ òa
Ta về
trăng gió chôn hoa
Nghìn thu ở lại khóc tà huy xưa
Địa đàng một thoáng hương đưa
Ai ca vẫy gọi trời mưa rộn ràng
Ta về
giữa mộng mơ màng
Em quên tội lỗi nắng tràn bờ mi
Ôm đàn gẩy khúc lâm ly
Bao dung ta lại cuồng si cùng người
For The Muse.
07 : 15 am - 190108 -
Vẫn thấy bên đời còn có Em…
Bước hoàng cung
Em đi về phía chiều nắng tắt
nơi mây giăng không tím ánh dương tà
gót chân trần chẳng hiện dáng hình hoa
hồn liễu rủ
vai nghiêng thưa bóng nắng
Mắt bồ câu gieo chi hòai sắc trắng
Tai mơ hồ khúc hát của vô ngôn
Đời lạc loài “Nhập ngã tương tư môn”
Rêu phong kín cõi trần… Tương tư khổ!
Đêm cô tịch thấy ta là thác đổ
Hương chia ly tựa chồi nhỏ chân đồi
Thấm vị mưa bỗng lớn mãi không thôi
Trong một chốc hóa nên sầu vạn thủa
Lệ ngàn sau Em khóc tình dang dở
Yêu một thời để trọn kiếp không nhau
Mộng gối chăn gương lược cũng bạc đầu
Vườn lẻ bóng thơ tình phai dấu mực
Em kiêu hãnh xuyên suốt miền kí ức
Qua đại ngàn, chối bỏ cả thiên thai
Vượt trùng dương dấn bước cuối đường dài
Nơi sâu thẳm linh hồn ta cư ngụ
Ta cười ngát… đời không còn chỗ trú !
Đừng theo ta, sẽ chỉ chuốc thêm sầu
“Đã đến đây rồi…
xin thách đố thương đau…
Và chấp nhận cùng anh làm kẻ bại…
Dẫu trời đầy
hay có lòng hậu đãi…
chỉ cần được bên anh
trên bước đời xa ngái...
…
.
của yêu thương…
…
.
được cùng anh san sẻ cuộc tình buồn
bên vai nhỏ được dấu mình thổn thức
Để dịu êm…
Em sẽ ngủ vùi trên cõi đời ảo thực
Để dịu êm…
Em sẽ khóc…
nước mắt xoa dịu
cả luân hồi
cả kiếp người
để tình nhân kêt đôi…
Biết làm gì đây khi tình duyên mở lối
Chẳng thể nào không bước vội bên Em
Bát ngát hương môi cho anh say mềm…
một thoáng dịu êm…
For The Muse.
04 : 21 – 190108 –
Ru mãi ngàn năm từng phiến môi mềm…
Ngàn năm ru hòai, ngàn đời ru ai…
Gọi tên Em…
đóa hạnh hoa thơm ngát
Ta ngủ vùi trên một cánh ưu tư
Còn lại gì cho nhau
ngoài những mạch ngôn từ
Và nỗi nhớ…
thấm ướt bài thơ cổ
Còn lại gì cho nhau
trên phím cầm dang dở
trên lời ca không hát nổi thành lời
Cánh hoa sầu trước gió bỗng buông lơi
Rơi lãng đãng vào tóc Em huyền thoại
Dịu êm ơi… đưa ta về thực tại
Bên gót hài e ấp của giang san
Đóa mây hồng trên tóc mái mơ màng
Dòng suối ngọc đưa thuyền trôi về biển
Dịu êm ơi… trong lâu đài băng tuyết
Ta là chàng lãng tử mãi đơn côi
Vẫn chờ Em, nàng công chúa không lời
Mê mải ngủ giữa trần gian tội lỗi
Bên hoàng cung, ta quì thân sám hối
Kính dâng Em !
Giọt lệ của điêu tàn
Ru ngàn năm khúc hát của Thiên Lang
Mong Em dậy là hồn ta xao xác
Dịu êm ơi… hương quỳnh hương còn ngát
Phiến môi hồng ngơ ngác chẳng còn phai
Tóc Em bồng trên dải lụa sương mai
Ta ôm ấp đưa Em vào thiên cổ
Đời vụng dại chia nhau từng hơi thở
Kiếp rong buồn cát bụi hóa đau thương
Nụ từ ly chia nửa đoạn tình buồn
Duyên lỡ hẹn ta chờ nhau kiếp khác
Ru ngàn năm cho hồn ta lạnh toát
Để hồn Em xao động tái sinh cùng
Dòng tóc buồn tan chảy biển lâm chung
Môi tê tái gọi ta về bất diệt...
For The Muse.
01 : 27 – 180108 -
Tình ngỡ đã phôi pha, nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây…
Môi Em hoa cỏ ướt mềm
Gót hài xao xác bên thềm hư không
Thả trôi từng ngón xuân nồng
Cho hồn buốt lạnh cực cùng chia ly…
Vô thường sắc đỏ tà huy
Lung linh điểm một xuân thì hư hao
Tình chưa đơm đã nghẹn ngào
Nhòa hương kỉ niệm lệ vào thiên thu
Bích Câu, duyên bỗng thành hư
Bá Kiều, chiết liễu tạ từ yêu đương
Trúc xưa, rượu uống thêm buồn
Sợi hồng, một cánh đinh hương đoạn tình…
Em đi từ đỏan trường đình
Dưới chân một dải lục bình bỏ rơi
Gió buồn rẽ bước chân côi
Hoa tàn lá đổ tím trời nhân gian
Dương hoa phấp phới bên đàng
Phù vân tụ tán giữa ngàn trùng khơi
Dư hương thơm ngát tình đời
Bên vai còn tiếng nói cười đâu đây…
Mệt nhòai mỏi bước chân mây
Xin Em về lại cõi này cùng ta
Nhu tình nở giấc mơ hoa
Còn sơ nguyên mộng đem hòa ly bôi
Chén quỳnh bất tận khôn nguôi...
For The Muse.
Tưởng niệm một lần Tình Yêu hồi sinh lại, sau trắc trở, một đêm khó ngủ…
06:10 – 050108 -