Saturday, December 29, 2007

Tình thoại

Ái thị lai lai hồi hồi tình ti nhất ti hữu nhất ti

Yêu từ thiên cổ khai sơ
Thần tiên khởi thủy cõi bờ nhân gian
Phiêu bồng trong nắng đại ngàn
Chẻ đôi con gió hoang đàng rừng thiêng

Yêu từ duyên kiếp triền miên
Từ nơi thiên thượng về miền âm ty
Tình phiêu hốt mộng xuân thì
Lửa tan băng ngạo cuồng si giữa trời

Yêu đi Em !
Ngát môi cười !
Nụ êm dịu tỏa hương người thất tung
Tình thiên oan nghiệt vô cùng
Cười vang một khắc trùng phùng là chi

Vẽ nên thi thoại truyền kì
Thề non hẹn biển tận khi bạc đầu
Thiên trường địa cửu về đâu
Tử - Sinh cũng quyết cùng nhau lạc lòai

Yêu,
là quên lãng cả hình hài
Yêu,
là run rẩy cõi dương đài cô đơn
Yêu,
là say đắm với ghen hờn
Yêu,
là lưu lạc chốn hoa sơn thủy thần !

Yêu,
là mây lãng đãng phù vân
Yêu,
là duyên kỳ ngộ giai nhân, anh hùng
Yêu,
là đôi giai ngẫu trùng phùng
Yêu,
là say đắm đến muôn trùng thiên thu !

Yêu,
là không biết đến ly tư…


For The
Muse.

06 : 21 am - 291207

Friday, December 21, 2007

Trần gian một giấc thiên thai

Tâm sự đêm nào thơm tóc nhau,
Cánh tay vờn mộng gối chung đầu .
Em ơi! Mấy kiếp qua rồi nhỉ?
Tỉnh giấc, thời gian có đổi màu?
(*)


Tịch dương xuống trong màu mây tím biếc
Em ngắm nhìn mải miết đến vô ngôn
Ngước nhìn sao thoáng như đang thả hồn
Tay xõa tóc trùng buông khăn nếp áo
Bỏ cả trâm thẹn thùng môi huyền ảo
Rồi hững hờ gạt dải lụa che vai
Đôi chân trần vừa thoát kiếp giầy hài
Tay gỡ nhẹ đóa hoa cài tóc tết
Ta rùng mình trước mùi hương băng khiết
Rồi lặng người chiêm ngưỡng một đài hoa
Nhụy phong tình e ấp tỏa sương sa
Cành đài các phơi bầy nơi sâu thẳm
Vì tinh tú ngượng ngùng trôi khuất hẳn
Nến khuê phòng rơi nốt giọt lệ côi
Trăng vừa lên phản chiếu mắt Em cười
Em kiêu hãnh nhìn trăng đầy thách thức
Màu óng ánh gợi tình loang nét ngực
Tay phủ mờ hai nửa rạch đào nguyên
Tựa vô tình buông thõng dải thiên nhiên
Ôi kiều mị… đỉnh thần tiên lộng lẫy…

Chăn với gối đã thay nhau gọi vẫy
Em nhẹ nhàng đắp lại một làn da
Hương tình nồng thấm đẫm vị môi ngà
Ta say khướt uống tan men quyến rũ
Trong đáy mắt lả lơi lời yêu cũ
Là vạn câu tình tứ trót thề nguyền
Là trăm nghìn ân ái buổi tương duyên
Là vạn cổ tình chưa lần phai nhạt

Em rên khẽ khi ta vờn thân xác
Từng ngón tay đều ướt át vị hương
Nửa mê đắm nửa nhìn ta ngơ ngác
Khi môi hôn chuếnh choáng nụ thiên đường

Ta quì gối hiến dâng Em tiên dược
Em run người đón nhận cả yêu thương
Môi mềm lắm ngực thân đều rét buốt
Ta sưởi Em ấm áp tận linh hồn

Tình Yêu tràn trong hòa quyện yêu đương
Em thở dốc theo từng nhịp ân ái
Rạch suối tuôn đôi dòng hương tỏa lại
Quyện thân Em ngào ngạt vẩn vương hòai

Trần gian một giấc thiên thai
Nghìn thu xin vẫn miệt mài ngủ quên...



(*) : Lời thề trên gối - Đinh Hùng.


For The Muse.
21-12-07, 08:10

Saturday, December 8, 2007

Uyên ương khúc

Điểm điểm tích tích
Vãng nhật vân yên vãng nhật hoa
Thiên địa du du
Hữu tình tương thủ tài thị gia
Triêu triêu mộ mộ
Bất phương đạp biến hồng trần lộ
Triền triền miên miên


Ta như cơn gió lang thang
Nàng là cát bụi dịu dàng trần ai
Mặc cho ngày rộng tháng dài
Chân trời ta hẹn một mai không rời

Rượu tràn uống cạn nói cười
Ly vang đỏ mọng mắt người hồn nhiên
Điệu Jazz sầu lắng vô miên
Âm thầm tiễn giấc oan khiên cuộc tình

Yêu đương nghiêng ngả bồng bềnh
Đất trời hoảng hốt điêu linh rợn hồn
Mây chiều rủ bóng hoàng hôn
Biển băng nổi loạn sóng cồn tang thương

Ơn nàng
tàn tạ phong sương
Hương trầm đã nhạt, sắc dường phôi pha
Đợi ta từ thủa mặn mà
Mặc vòng tuế nguyệt phụ hoa bẽ bàng

Ơn nàng
xõa tóc địa đàng
Vớt ta trôi giữa nhân gian ngục sầu
Phục sinh kiếp lụy khổ đau
Ôn nhu phủ ánh dương màu kỳ duyên

Ơn nàng
tắm áng hạ huyền
Soi đời ta lạc cửu tuyền về thôi
Đi theo nơi vẳng tiếng cười
Rừng khuya khuất nẻo vẫn ngời giọng đưa

Ơn nàng
buốt lạnh đêm mưa
Thề xưa mộng cũ còn chưa quên lời
Vinh hoa phú quí mặc thôi
Ngao du sơn thủy cùng người hoan ca

Ơn nàng
hạnh ngộ khó xa
Phút ly biệt thấy mi nhòa dòng thơ
Tằm xuân chết vẫn nhả tơ
Nến thành tro bụi mới khô lệ hồng

Ơn nàng
điên đảo hư không
Yêu thương vô hối nát lòng thỏa thuê
Hoang đàng ngọc nữ môi kề
Ngực trần băng khiết gọi về ái ân

Ơn nàng
diệu vợi phù vân
Phiêu bồng dải biếc túy ngâm khúc Từ
Tịch liêu bỗng hóa thành hư
Nhu tình mới chớm nở từ triêu dương

Thuyền theo sóng gợn tới nguồn
Cát nàng theo gió ta buông về trời
Trọn đời trọn kiếp nàng ơi
Xin đừng nói chỉ một lời chia ly…


---


Uyên Ương khúc. Khúc hát uyên ương. Khúc hát của đôi lứa.



For The Muse.
08-12-07, 01:17