Monday, January 29, 2007

Ngẫu thi sầu

Ru Em ngủ đêm đông, mong Em trọn giấc nồng...

Tiểu hàn
sương muối ngòai hiên
Thương Em
tỉnh thức an miên mộng tàn

Vô tình
nhớ dáng ngọc lan
Vô tình
u uất ngỡ ngàng túy ngâm

Sầu đông
nhớ nắng xuân nồng
Hàn phong
thổn thức nao lòng kim phong

Ta – Em
vĩnh cách mây hồng
kim sinh tê tái thiên luân chuyển dời

Nhớ Em
thanh tú nét cười
Nhớ Em
hoa lệ tuyệt vời thiên hương
Nhớ Em
da diết vấn vương
Nhớ Em
duyên kiếp theo sương tìm về

Nhớ kiều mị nét si mê
Làn thu thủy liễu ngọc khuê hồng quần
Thương yêu
gửi lại hồng vân
Thả trôi theo gió phong trần trao tay
Thương Yêu
thanh sắc đôi mày
Thanh âm tao nhã mê say ngất tình

Chờ nhau
Em nhé, thục trinh
Hẹn ngày tao ngộ cho mình sánh đôi
Dắt nhau
đi khắp đất trời
Bên nhau... tiêu sái... trọn đời... vô ưu


2 months before coming back.

11: 35 pm – 280107 -

Sunday, January 28, 2007

Nghiệt duyên

“Trên hồng trần bi tình đâu phải thiếu
Nhớ chuyện xưa... đôi trúc mã thanh mai...
Câu chuyện này, nghe tiền nhân kể lại
Nỗi nghiệt duyên thuật lại vẫn u hòai...”


Bóng u linh dương mắt sầu tình ái
Trong ngực trầm tac tác nhớ thiên thần
Lượng sức mình khó lay chuyển thiên luân
Nên man dại cuồng si gào ai óan

Trái tim thú chợt thấy mình trẻ lại
Cả vạn năm khi xuân sắc đương thì
Dáng phong trần cùng ánh mắt lưu ly
Nghe sức sống căng trào nơi huyết quản

Khúc tiêu sầu, chàng du dương khẽ hát
Tiếng lả lơi quyến rũ khắp bao người
Tiếng gọi mời xao động cả đất trời
Tiếng như oanh kêu, tiếng trầm phượng hót

Nghe tiếng đàn chàng lãng tử thánh thót
Lòng nữ lang bỗng xao xuyến lạ lùng
Trên rèm mi hai giọt lệ rưng rưng
Trong ngực trẻ Tình Yêu đang thổn thức

Nhan sắc nàng mặn mà như kim cúc
Mắt bồ câu lóng lánh sắc xuân nồng
Thanh âm hồng trôi dạt cả kim phong
Nghe cá lặn nhạn sa hờn thua thắm

Diện kiến nàng, chàng ngẩn ngơ chết lặng
Tiếng tiêu sâu đứt gánh giữa nốt trầm
Ngân vi vu một đỏan khúc tuyệt luân
Mối tơ lòng cất lên thay lời nói

Nhỏen miệng cười, nàng ngập ngừng khẽ hỏi
“Này chàng trai cùng se kết tơ duyên
Để hằng đêm thiếp và chàng hàn huyên
Đôi tri kỉ đi hết đời nhau nhé ?”

Ngâm khúc hát tơ tình vương rất nhẹ
Chàng dang tay ôm tì thiếp vào lòng
Dưới làn sương rét buốt của đêm đông
Mưa tuyết rụng mà sao lòng thấy ấm

Đôi uyên ương ấm hương tình tràn ngập
Bước tiêu du qua khắp chốn thiên đường
Cùng nâng tay dâng hiến hết yêu thương
Se trọn vẹn sợi tơ hồng xoắn kết

...
.

Bích hải triêu dương, dáng người thấm mệt
Huyết lệ chảy tràn, hận kiếp phi vi
Tiếng tiêu ngân lại khiến lòng cuồng si
Và vô thức chôn mình nơi hồng thủy

Từ dạo ấy, biển thoảng cơn rền rĩ
Tiếng thở than u uất khắp tinh cầu
Trái tim chàng đã theo sóng về đâu
Hay hóa kiếp thành ma hồn quỷ mị ?

Thế là hết... tàn một đời phong nhị
Chén quá say đã giết chết câu thề
Khúc tiêu sầu trầm bổng tiếng u mê
Trong cơn khát, vô tình buông nanh vuốt

Tỉnh mộng say, chàng giật mình thỏang thốt
Mắt nhắm nghiền thương xót tấm tàn thây
Nàng vẫn đây, nhưng héo úa hao gầy
Xiêm y trắng nhuộm đỏ màu sắc huyết

Thế là hết... mối tơ tình oan nghiệt
Chàng vô hồn giết chết giấc mơ xưa
Không nén nổi mình trước men rượu thừa
Nên vô thức dập vùi hoa trinh ấy...

Tim đau đớn... cuộc tình sao lại vậy ?
Đóa phù dung tươi thắm ngả màu tràm
Chàng điên cuồng than khóc mảnh u lan
Nhưng trời hỡi... thở than giờ quá muộn

Xa xăm lắm, bập bềnh trong sóng nước
Tinh thể băng rơi rớt xuống hải triều
Hòa bọt biển tinh tụ dáng mỹ miều
Là tái sinh của nữ lang kiếp trước

Nàng theo gió bay về trời chao lượn
Cánh bướm nghiêng ngời sắc nước ngọc khuê
Rèm mi buồn tang nhớ một câu thề
Nhỏ lệ buốt cạn một đời dâu bể

Linh hồn quỷ băng hà nơi dương thế
Tàn di vào tro bụi của trần gian
Xác u linh xơ xác khóc hồng nhan
Nơi âm cực tiếng tiêu còn vang mãi...

Ngẫu tác cho một mối bi tình tưởng tượng...

10: 37 pm - 280107 -

Thursday, January 25, 2007

Em và Ta

Tặng Em, Moon, cho 6 tháng Em thuộc về anh...


Ta gặp Em
trong một chiều Thu Hạ
Nắng vỡ giòn
ươm chút gió se cây
Nghe thật gần
mà vĩnh cách chân mây
Nghe rất nhẹ
Tình Yêu đang rực cháy

...
.

Em thủ thỉ
ánh trăng vàng mười bẩy
môi hôn xinh
chưa vướng bận chút tình
Ta nô đùa
bỡn cợt với thục trinh
Theo gió úa
gửi yêu về yên ả

...
.

Em là nắng thủy tinh vầng dương hạ
reo lung linh
mơn trớn biển băng ngà
Ta là sương là tuyết của yên ba
se nỗi nhớ
làn dương hòa đông muộn

...
.

Em nghiêng tay
hứng sương tình buổi sớm
Ta mơ hồ uống cạn chút tình thơ
Em nhu mỳ
sơ kết những đường tơ
Treo tinh tú
dệt thêu làn voan mỏng

Vạt thanh y
cài thêm ngàn bích ngọc
Tóc mây bay
như sóng hát gọi mời
Em buông lời rũ ong bướm lả lơi
Ta mê mẩn cuồng si tình vô hối

Em tuyệt sắc
dạt triều âm gió nổi
hát si mê trong sóng nước mây ngàn
Ta vô hồn hòa bọt biển ngân giang
khoe minh nguyệt mảnh tơ tình trong sáng


For The Muse.
05:27 am – 250107 -

Friday, January 19, 2007

Mưa cuối tuần

Tặng Em, muacuoituan – nick chat dễ thương


Mưa cuối tuần chảy mãi
Gió đông buồn lao xao
Se nỗi nhớ dạt dào
Thấm lòng người hiu quạnh

- Ơ kìa, trời trở lạnh
Em mặc áo ấm chưa ?
- Rét ùa vào tê tái
thương nhớ một cơn mưa

Cuối tuần chiều tắt nắng
Gian phòng chiều rất lạnh
Giọt mưa buồn tí tách
Nhớ một người tên “Trăng

Em là cơn mưa rào
hay là giọt mưa ngâu ?
Rơi khẽ lòng dịu nhẹ
Hay nỗi nhớ không màu ?

Này Tình Yêu mùa đông
tái sinh từ trong tuyết
Ngày Moon’s Day diễm tuyệt
Và Em cười băng khiết

Ngọn đèn khuya phố vắng
Chiếc xe ấm tình nồng
Con đường dài ngắn lại
Tay bên tay nhớ mong

Ba nụ hôn đầu trao
Đẫm hương môi ngọt ngào
Một giây thôi rất vội
Tặng Em một vì sao

Tin nhắn đêm mười chín
Có hai từ “anh em
Và ta cười lặng lẽ
Tình Yêu ánh bừng lên


For one whose nickname used to be muacuoituan.

Thursday, January 18, 2007

B i T ì n h

Bi tình như mộng mộng như yên...

Sầu khổ nhớ...
lụy tình chi để khổ ?
Lệ băng hà
khóc cựu mộng như yên
hồn tuế nguyệt
chắp mảnh vỡ nghiệt duyên
dang tay đỡ
đời thiên ma bách chiết

...
.

Ta và Em - chưa kì ngộ tiền kiếp
ngỡ ngàn đời
sẽ vĩnh quyết Sâm Thương

như chân trời
hửng nắng điệu triêu dương
khóc than thở
ánh tà dương vì nhớ

như đóa u lan
chập chờn trong nắng vỡ
khóc mây chiều
tiễn biệt mộng Tình Yêu

như khúc lam tiêu
da diết trước thủy triều
hòa huyết lệ âm ba cơn cuồng nộ

như nỗi nhớ
thẩm sâu vùng cổ mộ
bóng điêu linh
tan tác khóc oan hồn
run tay buồn
thiêu đốt nỗi cô đơn
hòa lửa hận
tàn di thành tro bụi

...
.

Ta và Em – nhờ duyên trời se vội
nguyện một đời
sẽ vĩnh kết tương giao
hai tâm hồn
xây mộng đẹp thanh tao
Ta khoan khái
khen trời cao khéo xếp

Em kiều mị
đóa sen hồng vô khuyết
chao nghiêng tay
ve vuốt vạt sương mềm
Ta mơ hồ
nghe huyết quản dịu êm
nghe sôi sục
mộng uyên ương thức giấc

Duyên trời định
Ta và Em mê mẩn
trong mơ hoa
thơ thẩn dấu yêu đầu
Những dạt dào
ngây ngất mối tình sâu
ngân da diết
sau thăng trầm dâu bể

...
.

Nhưng hồng trần
đâu dễ dàng như thế
Tiếng Yêu xưa
chưa nói nổi nên lời
Em và Ta
đã mỗi người một nơi
Ôi...
thiên mệnh
biệt ly
và
chia cắt...

Giận trời xanh
sao nỡ lòng phản trắc
Khéo cơ cầu
rồi tàn nhẫn chia ly
Duyên tình kia
như thiên tải nhất thì
Giờ ly hận
thành...

... Bi Tình mộng ảo...

Ôi trời xanh
giận tơi bời lảo đảo
Chờ ngày về
ươm tạo dấu yêu xưa..


For The Muse.

07: 54 pm – 180107 -

Wednesday, January 17, 2007

Vô thức Yêu

To answer the question Why do I love You?


Em mười tám
trinh nguyên đầy cám dỗ
Mắt nhu mỳ ngọc lộ cũng hờn ghen
Đẹp dịu dàng dương mi liễu làm quen
Hương môi dịu hồng nhan lòng mê mẩn

Em băng khiết
tâm hồn không vướng bận
Khỏe miệng cười vô hận nét yêu kiều
Để hải triều vờn vỗ sóng thèm yêu
Cho mây trắng thôi kiêu kì da diết

Em lưu luyến
nụ hôn đầu diễm tuyệt
Như dương hoa vô khuyết của thiên đàng
nở dịu dàng khoe hồng nhụy cao sang
khoe mật ngọt dạ lan hồn say đắm

Em bích ngọc
lả lơi tình trong trắng
khua tay vàng ươm nắng tại thiên thai
se duyên tình hồng quế của trần ai
đường thiên lý lưu dấu hài mỹ nữ

Em ôn nhu
mắt cười vô tư lự
trên môi hôn thiên sứ đẫm hương nồng
là khuê ngọc tinh tú của triều âm
gửi theo sóng nhờ phù vân dâng hiến

Mảnh trăng khuyết
biết bao giờ vẹn nguyệt ?
Em trọn đời là kiều mị thiết tha
Phù dung Em như cá lặn nhạn sa
Nên vô thức lãng tử ta thấy nhớ...



For The Muse.
01: 22 am

Tuesday, January 16, 2007

Tao ngộ khúc



Nỗi nhớ trào dâng
khi trời chạng vạng tối
Sóng trong lòng chới với vỡ òa lên
Ngỡ thật gần nhưng xa cách ngàn đêm
Như vĩnh viễn... xây đôi bờ ly biệt

...
.

Rụng tơi bời
trời đông buồn mưa tuyết
trong đê mê tiền kiếp bỗng tràn về
vừa rõ ràng vừa như ảo như mê
Ta nhớ lắm...
một trời thu say nắng

...
.

... của mong manh
trong tiềm thức hồng trần
ngày nắng tắt cũng là ngày xa cách
Ta – gã lãng du vô hồn nơi đất khách
sẽ dịu dàng...
chắp lại mảnh nghiệt duyên

... như Sâm Thương
vĩnh quyết thầm tiễn biệt
nhớ lời thề hẹn biển với non sông
gửi đóa phù vân thơ thẩn kiếp phong trần
làm nhân chứng cho mối tình kiều diễm

...
.

Ta và Em – hai nửa đời bất diệt
tóc Em xanh tinh khiết tuổi trăng tròn
Ta lạnh lùng kiêu bạc đến vô ngôn
Chờ nhau mãi... chốn thiên đường ấp ủ

Dải hồng vân
trắng sương màu tuyết phủ
Ta gục đầu ủ rũ nhớ nắng kia
Em ở đâu ? Có nhớ ánh đèn khuya ?
Trên dặm phố ta đã từng dạo bước...

Em ở đâu ?
mảnh trăng in bóng nước
Ta gạt nhòa
tan vỡ thủy tinh Em
Em có nhớ nhiều như ta đã hằng đêm...
xây xuân mộng rực lên màu hồng điệp

Bởi xa cách...
nên thấy lòng lưu luyến
Nghe yêu thương da diết nhớ môi hồng
Nghe tơi bời say đắm giọng tri âm
Nghe vạn thủa nao lòng ngày tao ngộ...


07: 53 pm – 160107 -

Nhớ

Nhớ Em bao nhiêu cho vừa...

Ta yêu Em
- mảnh trăng non mười tám
Mắt bồ câu lúng liếng sắc xuân thì
Hát mê cuồng những giai điệu tình thi
Se sẽ nhớ một giọng cười thiếu nữ

Thơ nói hộ tấm lòng người lãng tử
Giữa đêm đen cô độc đến nao lòng
Ngoài hiên nhà tơi bời tuyết mùa đông
Sao thấy nhớ...
...một chân trời có nắng ?

Đêm không Em
đêm hóa thành đêm trắng
Nguyệt lả lơi buông chút nắng gian phòng
Cũng nhạt nhòa như một ngọn gió đông
Không đủ ấm...
như nắng vàng thu hạ

Đêm không Em
đêm không còn yên ả
Nhớ ngút ngàn tan vỡ thủy tinh Em
Nắng vỡ giòn hay nỗi nhớ hờn ghen
căng trào nhớ cuồng lên thành bão tố ?

Nhớ rất nhiều... càng đêm ta càng nhớ
Nhớ mắt cười... màu mắt tím lưu ly
Nhớ giọng thiên thần trong trắng nhu mỳ
Ôi nỗi nhớ... càng đêm ta càng nhớ...


For The Muse.
01:16 am – 160107 -

Cuồng khúc

Gió nổi loạn trong lòng người vì nhớ
Sóng thét gào man dại tiếng thở than
Vệt dạ quang chớp tắt giữa mây ngàn
Cả vũ trụ run rẩy mình chao đảo

Sao chổi tắt – vĩnh viễn thành hư ảo
Một thiên hà đã mãi mãi ra đi
Ánh sáng xanh lóe lên tia dị kì
Tan theo gió thành đêm tàn tro bụi

Thế là hết... lụi tàn sao quá vội
Tinh huyết cả đời hành tinh nhỏ tiêu tan
Vương xót lại duy chỉ giọt lệ tràn
Vầng nhật nguyệt đốt chảy thành nham thạch

Sao Băng ấy ngàn năm còn băng lạnh
Tinh tú trời rực rỡ cả thiên cung
Nhưng hào quang kia... trời ơi sao lạnh lùng
Tỏa hơi buốt khắp thiên hà chóang ngợp

Vũ trụ khóc cuồng lên màn sấm chớp
Đốt lửa hờn căm giận phá thiên nhai
Chút tàn tro sao chổi ấy lạc lòai
Mong tái sinh... nhưng mệnh trời khó cưỡng

Máu và lệ hòa nhau thành tiên dược
Của ngàn năm tinh tụ một đời Yêu
Thiên thể băng vỡ vụn dưới hải triều
Hòa bọt biển trần gian vương màu huyết...

Tiên dược ấy - viên ngọc lộ băng khiết
Nhốt tâm hồn hai thiên thể thèm Yêu
Là tái sinh của kiếp trước mộng nhiều
Nhưng lỗi hẹn... đành theo nhau kiếp khác...


Sao Băng - Sao Chổi...
Ngẫu tác trong một tâm trạng nửa háo hức chờ đợi, nửa tuyệt vọng trước ly biệt xa xôi...
Viết để thỏa mãn mình, cho riêng mình ta hiểu...

12:04 am - 160107 -

Saturday, January 13, 2007

Mảnh trăng Em mười tám

Tuổi mười tám có trôi qua, nhưng nhan sắc Em sẽ là vĩnh viễn...


Ta viết cho Em...
Khi trời nghiêng ngả bóng
Gió lả lơi ôm ấp vệt mây buồn
Khi chân trời
rực rỡ nắng vầng dương
Và chiều xuống
nao lòng người viễn xứ

...
.

Viết cho Em...
bản tình ca tự sự
chất nỗi lòng
chan chứa mộng Tình Yêu
Như áng mây êm
trôi lạc bước dặm chiều
ngẩn ngơ nhớ
màu mắt nhung mỹ nữ

...
.

Khúc sầu ca
ấm hơi men tình tự
hát mê cuồng
ngây ngất điệu tình thi

Ta nghẹn lời
trước nỗi nhớ biệt ly
và nén khóc...
run rẩy mình hoang dại

...
.

Nếu một ngày...
Một ngày ta trở lại
Mắt tím nhu mỳ
có khóc ướt không Em?
Và môi hôn
e ấp nụ thần tiên

Một ngày đó...
Ta chờ mong mê mải

...
.


Mảnh trăng kia
hẳn nhiên không trẻ mãi
Nhưng nhan sắc Em
mãi mãi tuổi xuân thì
Kệ thời gian
mải theo gió thiên di
Mi liễu ướt
và môi hôn bất tử

Em thẹn thùng
nhíu mi sầu tư lự
Tuổi thần tiên
băng khiết đến vô cùng
Kìa nụ hồng
vô khuyết của thiên cung

Ôi... nhật nguyệt...
mảnh trăng Em mười tám...


Cũng là một thứ hạnh ngộ, khi anh quen Em chỉ bốn ngày trước khi Em mười tám, cái tuổi nở rộ nhất của xuân thì con gái, chẳng phải thế mà anh đã chết Em ngay, chỉ từ một tấm ảnh, và một câu nói sau này...

Khi ta gặp lại nhau, Em sẽ là mảnh trăng mười chín, chín chắn và tròn đầy hơn. Dẫu sao, anh vẫn tiếc nuối đôi chút, vì anh chỉ muốn Em luôn vẹn nguyên vẻ con gái thánh thiện lúc ban đầu, cứ ngây thơ và hồn nhiên thế nhé. Đừng để những đắng cay của ly biệt, và những sóng gió Tình Yêu đánh mất đi trong Em vẻ ôn nhu và nụ cười xinh không gợi chút buồn ấy. Anh nhớ lắm một giọng trong trẻo khi lần đầu ngập ngừng gọi cho Em, cũng như vẻ rụn rè e ấp ngày mới gặp. Thời gian trôi qua quá chậm cho một lần tương tụ, nhưng nhanh quá cho tuổi xuân người trinh nữ...

Con gái có thì, hoa nở rồi sẽ rụng, trăng tròn rồi lại khuyết... Tuổi mười chín đến sẽ mang cho Em một sức sống mới, kiêu kì hơn, và mãnh liệt hơn, Em sẽ lớn, sẽ va chạm với những đắng cay của cuộc đời, bỡ ngỡ như một đóa sen hồng vừa ngập ngừng tõe cánh, nở nụ thiên thần dưới nắng trần ai. Hẳn nhiên một điều, rồi một ngày kia Em sẽ vươn mình đứng dậy, kiêu hãnh trên đường đời, nhưng anh biết, nét tinh khôi sẽ mất đi ít nhiều vì những lo toan không tránh khỏi ấy. Chỉ mới đây thôi, nước mắt đã rơi nhiều hơn trên mi Em, phiền muộn cũng khiến Em yêu mỏi mệt... Nhưng có sao đâu, vì mỗi khi ta cùng nhìn lại quá khứ - hiện tại – tương lai, anh vẫn sẽ thấy pé luôn nguyên vẹn nụ cười vô ưu như thế, Em có anh ở bên mà. Viết tặng Em trước ngày thay tuổi sắp tới, để lưu giữ lại cho Em một tuổi mười tám với nhan sắc của xuân thì vĩnh viễn không phai nhạt.
Mãi mãi...

04:09am – 130107 -

Tuesday, January 9, 2007

Mắt Em buồn

Tặng một cô bé có đôi mắt đẹp...


Mắt buồn...
nhỏ lệ môi hôn
Tiếng cười thoảng thốt đẫm sương
vỡ òa
Hàng mi...
liễu rủ tuyết sa
Ngẩn ngơ vô thức nhạt nhòa vô ngôn

Đau lòng
tê tái linh hồn
Thương Em
xao xác đượm buồn u mê

Chiều buông
bóng nắng chưa về
Ánh tà huy cũ say mê nao lòng

Vì Em
gió hóa hư không
Nhớ Em
ngây ngất ấm nồng thương đau

Môi xinh
tím tái nhạt màu
Vai ngoan run rẩy nỗi sầu biệt ly

Kìa Em !
Mắt tím nhu mỳ
Thôi đừng khóc ướt...
đẫm mi mất rồi...

Kìa Em !
nín khóc đi thôi !
Xa nhau mấy chốc...
cả đời hợp duyên

Nhớ Em
điên đảo – đảo điên
Thương Em
ngất lịm giữa vầng thiên thanh

Thôi Em...
Mắt Biếc...
Lệ hanh...
hong khô liễu ướt... mi xanh nhỏen cười

́Khóc nhau hòai thế Em ơi
Thương nhau chưa hết nửa đời đa mang

Nửa đời
luân lạc thiên đàng
Cả đời tương hợp ca vang

Mắt cười !


For The Muse.

07:20 pm – 090107 -

Friday, January 5, 2007

Hồi Sinh

Viết trong ngây ngất giai điệu kích động của bản Rock "Bế Tắc" - Cuộc Sống...

Nếu không còn ta, Em hẳn sẽ rất buồn
Lệ sẽ chảy tràn trên những đóa môi hôn
Khóc thương ta... biển nổi dậy căm hờn
Vạt thanh y bạc cả màu tang tóc...

...
.

Đau lòng lắm...Em ơi...xin đừng khóc...
Ướt mi sầu...
nhăn nhúm cả môi xinh
Đừng đổ tội cho duyên số vô tình
Vì ta đó...
Vì ta...không còn muốn...

...
.

Lần cuối gặp trong một chiều Đông muộn
ta vẫn cười ngạo nghễ với đùa trêu
Em lặng im...
hờ hững chẳng nói nhiều...
Em đâu biết...
...ừ, làm sao mà Em biết...

...
.

Em khóc ngất...khóc cho lần ly biệt...
Đã muộn rồi, đừng khóc nữa Em ơi
Kẻ đến thiên cung, người ở lại với đời
Đơn giản lắm...trò chơi của tạo hóa...

...
.

Ngày tang lễ, mưa buồn bay lả tả
Cả đất trời bạc một màu tang thương
Tiếng nỉ non tống tiến khắp linh hồn
Ôi ma quỷ...đốt ta thành di cốt

Tro tàn bay...Em cựa mình hoảng hốt
Chút điêu tàn còn sót lại trần ai
Lệ Em rơi...nóng chảy cả di hài
Em run rẩy...rồi nghiêng mình ngất lịm

Thế là hết !
linh hồn bay loạn nhịp
luyến tiếc gì ta chẳng nỡ chia xa
luyến tiếc gì ta mắt ướt lệ nhòa
Không nén nổi phải run mình rơi lệ...

Thế là hết !
Rã rời và kiệt quệ
Tấm thân tàn giẫy giụa bỏ trần gian
Ta gieo mình lên đến cửa thiên đàng
Một lần cuối...ngoảnh đầu nhìn dương thế...

...
.

Đấng tối cao cất giọng cười, khẽ kể
Hỡi con người, nếu muốn rời nơi đây
Chỉ khi ngươi liều mình chịu đọa đầy
Xuống chín tầng ngục, họa may ta nghĩ lại...

Người nhìn ta – một cái nhìn thương hại
tâm điêu tàn khắc khổ giọng liêu xiêu

Thưa đấng tối cao...
tôi vốn là tro bụi, nên chẳng dám nghĩ nhiều
chỉ xin Người cho tôi một cơ hội...


Ôi con người...người còn đang hấp hối
còn muốn hóa kiếp chịu cái án nghiệt cay
Nếu không may, ngươi mất linh hồn này
Là mãi mãi...ngươi thuộc về vô cực...


Linh hồn tôi vốn đã tàn rũ mục
đáng gì đâu nếu chết thêm một lần
dẫu có phải chịu cái án vong thân
tôi cũng muốn thử
xin nguyện không oán trách...


Đấng tối cao ném cái nhìn ghẻ lạnh
Nhưng nụ cười đã khóe nở trên môi
Ta hỏi ngươi, liệu trở lại với đời
có điều chi cho ngươi còn vương vấn?


Tình Yêu ! Tôi không còn di hận
không còn buồn, không còn muốn biệt ly...

Nói đến đây...
ta thấy nhớ một mắt tím nhu mỳ...
ngã gục xuống...nghẹn ngào không nói nổi...

Tình Yêu vĩnh viễn là một điều giả dối
là sai lầm của tạo hóa tạo ra
Nếu ngươi muốn,
ta sẽ cho người làm tinh tú thiên hà
tội tình gì phải làm ma nơi cửu ngục?


Không xin người...xin người đừng xúi giục
Tôi đã nguyện một đời sẽ chỉ sống vì Yêu
dẫu đầy tôi như cuồng nộ hải triều
nhưng trọn kiếp tôi thật lòng muốn thử...


Đấng tối cao nhíu mi sầu tư lự...
Nhìn linh hồn đang lạc thế dưới chân
Ôi đáng thương con người của cõi trần
Cả một đời khát khao điều huyễn hoặc

Nhưng dẫu vậy, ta không thể bỏ mặc
Hãy một lần phá lệ giới xem sao
Để linh hồn kia phải chết giữa đại lao
cũng đáng thương...tiếc tấm lòng quả cảm...


Hỡi con người...ngẩng đầu nghe tuyên án
Phá luật trời trả sự sống cho ngươi
là điều đầu tiên và duy nhất...

Nói đến đây, đấng tối cao khẽ mỉm cười
nhưng ngươi phải hứa : trọn đời không phản bội
với Tình Yêu, nếu chỉ một lần lừa dối
Ngươi sẽ trở lại là tro bụi của trần gian
Chịu cái án cay nghiệt của thiên đàng
Ngươi vĩnh viễn không còn cơ hội nữa...


Tôi nguyện đem cả trái tim mình
cùng với linh hồn và Tình Yêu để hứa
nếu chỉ một lần được trở về tương ngộ
xin trọn đời trân trọng mãi, không quên...

...
.

Vừa dứt lời, ta bỗng thấy màn đêm...
bỗng trở mình, sáng bừng lên ánh sáng

Ôi trời ơi...
ta khẽ cười bảng lảng...
Mắt không thể cầm lòng trước bóng dáng

Người Yêu !

Đang nằm kia...
vẫn ngất lịm trong như một áng mây chiều
Ta nhẹ nhàng...
một nụ hôn bỏng cháy...

...
.

Em giật mình...thóang như muốn bỏ chạy
Mắt không rời, ngơ ngác đên vô ngôn
Rõ ràng anh...
đã là cái xác không hồn...
Sao lại tỉnh...lại hồi sinh như vậy ?


Ta nén lòng. ôm trọn Em, cười khẩy
Em lại mơ rồi...chỉ là giấc mộng thôi
Không thấy anh đây sao ? hiên ngang giữa đất trời
Và chẳng phải đang ôm Em rất ấm?


Em ngẩn ngơ, thóang suy tư, lẩm bẩm...
Nhưng khẽ cười rung nhẹ cả môi hôn
Rồi dịu dàng trao ta nụ thiên đường
Vừa e ấp, vừa khát khao mãnh liệt

...
.

Ta đã muốn nói với Em lời “vĩnh biệt
Khi ta buồn cái cảnh phải ly xa
Nhưng khi ta phải chết
và làm tro bụi của thiên hà
Ta mới hiểu : Tình Yêu là diệu tuyệt !

Nên vĩnh viễn mình sẽ không ly biệt
Ta xin trọn đời trìu mến hiến dâng Em
Em cũng nghiêng người e ấp thật dịu hiền
Để Tình Yêu tái sinh cùng, Em nhé !



Gửi cho Em.

Nếu một ngày nào đó không còn anh nữa, Em buồn không ?

Em sẽ khóc ngất, sẽ đau buồn...anh biết.

Nếu anh nói, đã có ít nhất hai lần Em suýt không còn anh nữa, Em tin không?
“Không” – Em sẽ nói thế...

Nhưng đúng là như vậy...Tuổi 20 xanh ngát cả mái đầu, đã quá đẹp rồi, hãy để nó mãi đẹp thế đi Em...Anh đã suýt hai lần giữ cho riêng mình một tuổi dài vĩnh viễn...

Nỗi đau ly biệt. Cay nghiệt lắm Em ơi. Nhưng có nỗi buồn không bao giờ nói nổi thành lời, nếu có thể, xin Em hiểu cho nhé...

Xin Em hiểu, có một điều anh trân trọng hơn cuộc sống của mình, và vì thế anh đặt Em trước nhất, vậy cho nên tồn tại mãi đến giờ. Vì Em đó...

Anh đã lại một lần nữa hồi sinh...Và xin mãi yêu Em cho trọn kiếp !

04:35 am 050107

Thursday, January 4, 2007

Tám tháng yêu thương

Bài thơ đầu đón chào năm mới,


Tặng Em nhé - bài thơ tình ướt át
ta gửi vào muôn triệu nụ hôn xinh

...
.

...câu chữ ngất ngây...
...nhớ ánh mắt người tình...

...
.

...không đẫm lệ...
...nhưng nhìn ta đắm đuối...

...
.

Ta dịu dàng ôm siết lòng, khẽ hỏi
tám tháng trời, nhanh quá phải không Em?
Em mỉm cười, biêng biếc cả mi hoen
vòng tay ấm... run rẩy mình nấc nhẹ...

...
.

Em ngả đầu vào ngực ta, rất khẽ
hương sắc người ngọt lịm cả môi hôn
không mặn mà như một đóa lay ơn
nhưng ấm áp dịu êm cành cẩm chướng

...
.

Em nép mình, để lệ rơi rụng xuống
Ta ngây người... ve vuốt giọt sương êm
đẫm trinh hương trên những dấu môi mềm
vừa băng khiết như vô vàn ngọc lộ

...
.

Ta trở mình, nhìn mắt Em thổ lộ
những lời yêu ấp ủ nhớ mong nhiều
khúc khích cười, Em bỡn cợt đùa trêu
Ôi gã ngốc...
...nụ hôn trao rất vội...

...
.

Ta nén lòng không nói
Em biết thừa, chẳng hỏi
bao nhớ nhung mòn mỏi
ngây ngất ở đầu môi

...
.

nhớ run người... những dấu yêu còn mới
nhớ run người... nắng vàng miền nhiệt đới
Tám tháng đã qua
và bốn tháng nữa sẽ cựa mình rất vội
cho ta về...
...ngất ngây cùng Em nhé...



For The Muse.