Friday, January 5, 2007

Hồi Sinh

Viết trong ngây ngất giai điệu kích động của bản Rock "Bế Tắc" - Cuộc Sống...

Nếu không còn ta, Em hẳn sẽ rất buồn
Lệ sẽ chảy tràn trên những đóa môi hôn
Khóc thương ta... biển nổi dậy căm hờn
Vạt thanh y bạc cả màu tang tóc...

...
.

Đau lòng lắm...Em ơi...xin đừng khóc...
Ướt mi sầu...
nhăn nhúm cả môi xinh
Đừng đổ tội cho duyên số vô tình
Vì ta đó...
Vì ta...không còn muốn...

...
.

Lần cuối gặp trong một chiều Đông muộn
ta vẫn cười ngạo nghễ với đùa trêu
Em lặng im...
hờ hững chẳng nói nhiều...
Em đâu biết...
...ừ, làm sao mà Em biết...

...
.

Em khóc ngất...khóc cho lần ly biệt...
Đã muộn rồi, đừng khóc nữa Em ơi
Kẻ đến thiên cung, người ở lại với đời
Đơn giản lắm...trò chơi của tạo hóa...

...
.

Ngày tang lễ, mưa buồn bay lả tả
Cả đất trời bạc một màu tang thương
Tiếng nỉ non tống tiến khắp linh hồn
Ôi ma quỷ...đốt ta thành di cốt

Tro tàn bay...Em cựa mình hoảng hốt
Chút điêu tàn còn sót lại trần ai
Lệ Em rơi...nóng chảy cả di hài
Em run rẩy...rồi nghiêng mình ngất lịm

Thế là hết !
linh hồn bay loạn nhịp
luyến tiếc gì ta chẳng nỡ chia xa
luyến tiếc gì ta mắt ướt lệ nhòa
Không nén nổi phải run mình rơi lệ...

Thế là hết !
Rã rời và kiệt quệ
Tấm thân tàn giẫy giụa bỏ trần gian
Ta gieo mình lên đến cửa thiên đàng
Một lần cuối...ngoảnh đầu nhìn dương thế...

...
.

Đấng tối cao cất giọng cười, khẽ kể
Hỡi con người, nếu muốn rời nơi đây
Chỉ khi ngươi liều mình chịu đọa đầy
Xuống chín tầng ngục, họa may ta nghĩ lại...

Người nhìn ta – một cái nhìn thương hại
tâm điêu tàn khắc khổ giọng liêu xiêu

Thưa đấng tối cao...
tôi vốn là tro bụi, nên chẳng dám nghĩ nhiều
chỉ xin Người cho tôi một cơ hội...


Ôi con người...người còn đang hấp hối
còn muốn hóa kiếp chịu cái án nghiệt cay
Nếu không may, ngươi mất linh hồn này
Là mãi mãi...ngươi thuộc về vô cực...


Linh hồn tôi vốn đã tàn rũ mục
đáng gì đâu nếu chết thêm một lần
dẫu có phải chịu cái án vong thân
tôi cũng muốn thử
xin nguyện không oán trách...


Đấng tối cao ném cái nhìn ghẻ lạnh
Nhưng nụ cười đã khóe nở trên môi
Ta hỏi ngươi, liệu trở lại với đời
có điều chi cho ngươi còn vương vấn?


Tình Yêu ! Tôi không còn di hận
không còn buồn, không còn muốn biệt ly...

Nói đến đây...
ta thấy nhớ một mắt tím nhu mỳ...
ngã gục xuống...nghẹn ngào không nói nổi...

Tình Yêu vĩnh viễn là một điều giả dối
là sai lầm của tạo hóa tạo ra
Nếu ngươi muốn,
ta sẽ cho người làm tinh tú thiên hà
tội tình gì phải làm ma nơi cửu ngục?


Không xin người...xin người đừng xúi giục
Tôi đã nguyện một đời sẽ chỉ sống vì Yêu
dẫu đầy tôi như cuồng nộ hải triều
nhưng trọn kiếp tôi thật lòng muốn thử...


Đấng tối cao nhíu mi sầu tư lự...
Nhìn linh hồn đang lạc thế dưới chân
Ôi đáng thương con người của cõi trần
Cả một đời khát khao điều huyễn hoặc

Nhưng dẫu vậy, ta không thể bỏ mặc
Hãy một lần phá lệ giới xem sao
Để linh hồn kia phải chết giữa đại lao
cũng đáng thương...tiếc tấm lòng quả cảm...


Hỡi con người...ngẩng đầu nghe tuyên án
Phá luật trời trả sự sống cho ngươi
là điều đầu tiên và duy nhất...

Nói đến đây, đấng tối cao khẽ mỉm cười
nhưng ngươi phải hứa : trọn đời không phản bội
với Tình Yêu, nếu chỉ một lần lừa dối
Ngươi sẽ trở lại là tro bụi của trần gian
Chịu cái án cay nghiệt của thiên đàng
Ngươi vĩnh viễn không còn cơ hội nữa...


Tôi nguyện đem cả trái tim mình
cùng với linh hồn và Tình Yêu để hứa
nếu chỉ một lần được trở về tương ngộ
xin trọn đời trân trọng mãi, không quên...

...
.

Vừa dứt lời, ta bỗng thấy màn đêm...
bỗng trở mình, sáng bừng lên ánh sáng

Ôi trời ơi...
ta khẽ cười bảng lảng...
Mắt không thể cầm lòng trước bóng dáng

Người Yêu !

Đang nằm kia...
vẫn ngất lịm trong như một áng mây chiều
Ta nhẹ nhàng...
một nụ hôn bỏng cháy...

...
.

Em giật mình...thóang như muốn bỏ chạy
Mắt không rời, ngơ ngác đên vô ngôn
Rõ ràng anh...
đã là cái xác không hồn...
Sao lại tỉnh...lại hồi sinh như vậy ?


Ta nén lòng. ôm trọn Em, cười khẩy
Em lại mơ rồi...chỉ là giấc mộng thôi
Không thấy anh đây sao ? hiên ngang giữa đất trời
Và chẳng phải đang ôm Em rất ấm?


Em ngẩn ngơ, thóang suy tư, lẩm bẩm...
Nhưng khẽ cười rung nhẹ cả môi hôn
Rồi dịu dàng trao ta nụ thiên đường
Vừa e ấp, vừa khát khao mãnh liệt

...
.

Ta đã muốn nói với Em lời “vĩnh biệt
Khi ta buồn cái cảnh phải ly xa
Nhưng khi ta phải chết
và làm tro bụi của thiên hà
Ta mới hiểu : Tình Yêu là diệu tuyệt !

Nên vĩnh viễn mình sẽ không ly biệt
Ta xin trọn đời trìu mến hiến dâng Em
Em cũng nghiêng người e ấp thật dịu hiền
Để Tình Yêu tái sinh cùng, Em nhé !



Gửi cho Em.

Nếu một ngày nào đó không còn anh nữa, Em buồn không ?

Em sẽ khóc ngất, sẽ đau buồn...anh biết.

Nếu anh nói, đã có ít nhất hai lần Em suýt không còn anh nữa, Em tin không?
“Không” – Em sẽ nói thế...

Nhưng đúng là như vậy...Tuổi 20 xanh ngát cả mái đầu, đã quá đẹp rồi, hãy để nó mãi đẹp thế đi Em...Anh đã suýt hai lần giữ cho riêng mình một tuổi dài vĩnh viễn...

Nỗi đau ly biệt. Cay nghiệt lắm Em ơi. Nhưng có nỗi buồn không bao giờ nói nổi thành lời, nếu có thể, xin Em hiểu cho nhé...

Xin Em hiểu, có một điều anh trân trọng hơn cuộc sống của mình, và vì thế anh đặt Em trước nhất, vậy cho nên tồn tại mãi đến giờ. Vì Em đó...

Anh đã lại một lần nữa hồi sinh...Và xin mãi yêu Em cho trọn kiếp !

04:35 am 050107

No comments: