Saturday, December 30, 2006

Ly Biệt

Ly biệt không nước mắt, chi duy có tiếng cười
Nụ thiên thần tươi ngát, nghẹn ngào ở bờ môi...

Em đi...
Nhật nguyệt vương lệ ướt
nửa ánh tà dương cũng mắt buồn
du dương gió thổi bài ly biệt
Dặm ải quan hà mịt mờ sương

...
.

Mắt biếc thôi cười
Em nấc nhẹ
Phảng phất phiêu bồng gió lả lơi
Hôn lên trán ngọc khe khẽ nói
Chào Em...
...hẹn gặp trên đường đời...

...
.

Nghẹn ngào dư vị ngày hội ngộ
Lưu luyến không rời cái nắm tay
Thương yêu gửi lại...
...ta ôm siết...
Run rẩy vai ngoan với thân gầy...

...
.

Em thiên thần
tung cánh giữa trần ai
Ta thoảng thốt giữ Em lại phương Bắc
Em kiêu sa
nén lòng đau...ngoảnh mặt...
Gió thét gào
Em rũ cánh thiên di...

...
.

Ta lại tấu bản trường ca biệt ly
Không có nắng
không có mưa
hay gió
ngày Em đi
đất trời cũng bỏ ngỏ
nhớ ngút ngàn
nước mắt hóa thành sông

Những dư vị mặn chát ấm nồng
vạt tóc rối đêm đông
vat tóc phiêu bồng
sưởi ấm lòng ru ngủ

Ta – người khách phương xa
sẽ không buồn
không gục đầu ủ rũ
để Em cười nguyên vẹn dấu mi hoen

...
.

Vì ly biệt đã trở thành quá quen
Quên sao được
niềm vui
ngày tao ngộ
Khúc hát đêm đông
vượt gian nan bão tố
gửi đến chân trời
thương nhớ tặng riêng...

Em !



For The Muse.
03:31 pm – 301206 -

Tương tụ




Ta vừa gặp lại Em
sau bao ngày xa xôi cách trở

...
.

Khóc đi Em
cho trọn niềm thương nhớ
để mắt buồn nhỏ lệ xuống môi hôn...

...
.

Ta sẽ nghiêng mình
dâng hiến cả linh hồn
và ước vọng

Nếu Em rơi nước mắt !

...
.

Khóc đi Em
đừng nén lòng ngoảnh mặt
rồi gục đầu run rẩy xuống vai ngoan

Ta sẽ trìu mến
ôm siết thật dịu dàng
rồi ngất lịm

nếu Em rơi nước mắt !

...
.

Khóc đi Em
nụ cười kiêu sa
nụ cười vô ưu
nụ cười hồng hạnh

không đẹp bằng những giọt lệ đâu Em

Khi mắt biếc nhu mỳ...
đã ướt đẫm mi hoen...

Ta sẽ lặng người
nhìn Em rơi nước mắt...

...

Vì sao ư ?

Đơn giản lắm...
Vì lệ Em là ngọc
là linh hồn cao quý của Tình Yêu !
dù Em buồn đau...
ngây ngất cả vạn điều

Xin dành lệ cho lần tương tụ nhé !

...
.

Lần người ra đi, Em sẽ cười thật khẽ
để người không buồn, không luyến tiếc chia ly
dù thật lòng...
Em chỉ muốn khóc... khi tiễn biệt người đi
nhưng lệ sẽ chỉ rơi...
khi người quay trở lại...

...
.

Những lời này
trọn đời ta nhớ mãi

Nên bây giờ...

Ta đã về rồi
hãy cứ khóc đi Em !
đừng cố dấu những chỉ cử yếu mếm

hãy cứ khóc... khóc òa lên cho thỏa !

...
.

Ngọn gió hạ phong trong bóng chiều lơi lả
giỡn nô đùa thổi tóc mái đùa trêu
Mắt biếc Em thơ dại mộng mơ nhiều
Vừa ướt đẫm...

vẫn kiềm lòng không khóc !

...
.

Khóc đi Em
cho một đời khuyết ngọc
lệ sẽ dung hòa sự khuyết thiếu thôi Em
lấy nước mắt làm nguyên khí để quên

Em khóc nhé
một lần và mãi mãi !

...
.

Lệ đan sa...
em giật mình nén lại

Ta nghẹn nghào
cứ khóc nữa đi Em...
đừng rụt rè như cái thuở mới quen
cứ khóc nấc...


ta run mình rơi lệ...

...
.

Em vẫn sợ nếu một ngày như thế
lệ chảy tràn
không nói nổi một câu

Ta chỉ muốn Em khóc
để nhẹ bớt nỗi sầu

Ngày tương tụ
Em sợ rơi nước mắt...

Vì Em sợ khóc
sẽ hỏng ngày gặp mặt
suốt tám tháng trời xa cách
với nhớ nhung

Ôi những giọt nước mắt
si mê, mặn nồng

Em cứ khóc, dấu lòng mình sao nổi...

...
.

Những cái ôm
vừa dịu dàng – nóng hổi
và dấu môi mềm
băng khiết đẫm lệ sương

Moon ơi – người con gái thân thương
Người như Em – vĩnh viễn là duy nhất

...
.

Vì Em biết
không lừa được sự thật

Gặp lại thôi, rồi sẽ lại chia ly
Bốn tháng bên nhau
đâu có nhiều nhặn gì

Em sợ sẽ khiến ta sờn lòng đi tiếp...

...
.

Ta sẽ lại đi...
nhưng không phải vĩnh biệt
chỉ nhẹ nhàng theo mây gió thôi Em
sau tám tháng trôi qua rất êm đềm

Ta trở lại
trong ấm nồng tương ngộ

...
.

Ngây ngất thiên đường – nụ cười bỡ ngỡ
Khúc khích môi mềm - ấm áp thiên thai

Ta và Em – âu yếm giữa trần ai

Trong tay ngọc...

...thiên thần Em...

...đã khóc...



Trên đời này, nếu coi chia ly là nỗi đau lớn nhất của lòai người, thì tương tụ là niềm hạnh phúc tinh khiết nhất. Ta đã từng chứng kiến bao cảnh hợp – tan, và thật kì lạ, nước mắt đã tuôn là dư vị mặn chát còn sót lại. Chia ly – khóc cho nỗi đau xa cách người thân yêu, nước mắt người ở lại xanh xao và ngây dại. Đó là minh chứng của tận cùng nỗi đau, khi lệ rơi ra, và mắt cũng buồn khép lại. Thổn thức lắm khi nhìn những giọt nước mắt ấy, rơi rụng, rồi vỡ tan như tiếng lòng chua chát...Tương tụ - khóc vì niềm vui vô bờ tràn ngập, là những xúc cảm chất chứa được dịp giải phóng, vỡ òa và tuôn trào trong hạnh phúc vô biên, ngập tràn cùng cực. Mắt của người tương tụ nhau, không nhắm nghiền quỵ lụy, mà căng tròn hân hoan, sáng bừng lên một niềm sung sướng thẩm sâu từ đáy mắt. Lệ không đắng, mà ngọt lịm yêu thương. Không bi ai mà long lanh rực cháy.

Ngày ta ra đi, Em không khóc cho một lần xa cách. Này Em, Em hãy cứ như những con người đang quỳ gối kia, cứ khóc đi cho nhẹ gánh tơ sầu. Tội tình gì phải nén lòng như thế, để nhìn mắt Em đỏ hoe vì cố nén, lại như muốn vỡ òa lên trong một khoảnh khắc yếu mềm, ta thương Em buốt cả lồng ngực. Nhưng Em không khóc, Em cứng cỏi hay bướng bỉnh, để mặc ta khẩn cầu Em rơi lệ...Ta muốn Em hãy khóc, khi ta vẫn còn đây, chưa mất hút ở chân trời nào đó. Ta muốn Em yếu đuối khi còn ta bên cạnh, để cô đơn không xâm chiếm tâm hồn, một ngày nào đó, khi ta đã ở xa lắm.

Em không khóc.

Em muốn ta ra đi sẽ thật bình yên và vui vẻ, Em gánh hộ ta cái nặng nề của người ở lại, để nhường ta dịu dàng và đầm ấm. Ta không khóc, tất nhiên, không phải vì ta mạnh mẽ, mà đơn giản chưa bao giờ ta cho phép ta như vậy. Còn Em, Em không lệ thuộc vào những kỉ luật của bản thân, Em tự do thể hiện cảm xúc, hà cớ gì Em nén lòng như vậy ?

Là vì Em quá hiểu ta, Em hiểu ta sẽ đau khi nhìn Em rơi lệ. Có đôi khi, nghị lực của một người con gái khiến ta phải ngỡ ngàng...

Ngày tương tụ, chưa đến đâu nhưng ta biết Em vẫn sẽ không khóc, dù Em vui mừng đến thoảng thốt và xúc cảm trào dâng. Mắt biếc Em sẽ chỉ nhòe lệ, rơm rớm ướt, và len lén hong khô bờ mi hoen ấy bằng một nụ cười vô khuyết thật đẹp thôi, ta biết.

Giọt nước mắt của một người con gái khi hạnh phúc là những hạt thủy tinh băng khiết nhất. Ta sẽ chết lịm nếu nhìn Em như vậy khi tương tụ. Nhưng đau đớn thay, khi chỉ duy một lần ta được nhìn Em khóc, để dỗ dành yêu thương. Còn lại đâu, chỉ nghe tiếng nấc Em xa vời vợi, nỗi thống khổ nhất ta từng chịu, không phải xa Em, mà là Em khóc, ta không thể ở cạnh. Thôi, hãy để những chuyện đó tan đi, ta mong rằng lần tương tụ sắp tới, Em sẽ khóc nếu Em cần như thế. Hãy để mình tự do cảm xúc đi Em, cho nhẹ nhõm những vui – buồn Em phải chịu suốt khoảng dài kia nhé.

Khóc đi Em, khi có ta ở cạnh.


Viết tặng Moon nhân ngày gặp lại sau năm ngày xa cách nhớ thương, thật lạ kì khi hôm nay Em xuất hiện đúng lúc nhất, khi ta đang phải tự nói chuyện một mình cho vơi nỗi nhớ. Này Em, ta thích những câu chuyện Em kể cho ta hôm nay, giọng cười ấm áp và hồn nhiên như chưa có năm ngày xa cách đó. Những giấc mơ Em vô tình có được, ta sẽ cùng thực hiện khi tháng tư đến nhé. Ngủ đi Em, những giấc ngủ vô ưu, và lại mơ vô tư như thế nữa, mai kể lại để ta cười thêm, Moon nhé.

05:25 am – 301206 -

Friday, December 29, 2006

Đêm thứ tư

Đêm cuối cùng
của xa cách chia ly...
Ta đã nhớ
ngày đầu tiên gặp mặt
kỉ niệm xưa
ùa lại về trước mắt
vẫn rõ ràng
như chỉ mới hôm nao

...
.

Ta gục đầu
trên nỗi nhớ xanh xao
bài thơ tình
nửa câu còn bỏ dở
Ôi...Tình Yêu
Tình Yêu là thế đó
vấn vương hòai
không dứt nổi để quên !

...
.

Nếu sự thật
cứ mãi mãi dịu êm
không có nhớ - để không cần quên nữa
Ta muốn quên – vì quên làm ta sợ
sẽ càng nhớ Em nhiều
ngây ngất đến vô biên

Nhưng sự thật
mãi mãi chẳng dịu êm
Ta vẫn nhớ
vì quên là bất khả
Nhớ vô cùng
khiến tim ta hóa đá
khắc cốt linh hồn
điểm xuyết một tên – Moon

...
.

Băng khiết lắm
của những đóa môi hôn
và ngọc bích
tinh khôi nụ thiên đường
Những đam mê
của thời yêu bỏng cháy
Sẽ ngọt ngào
chẳng hết nhớ đâu Em !

...
.

Ta gọi Em
là nỗi-nhớ-không-tên
và yêu Em
Tình-Yêu-không-có tuổi
những say mê
của một thời nông nổi
sẽ ngọt lịm dần
theo những phút giây qua

Để đêm nay Em rực sáng thiên hà
sưởi ấm ta

một cuộc đời hồng hạnh...(*)


For The Muse.
02:43 am – 291206 -


Thursday, December 28, 2006

Ngày thứ tư Em xa Hà Nội

Viết lưu lại cảm xúc ngày cuối cùng ta xa...

Ngày cuối cùng...
của xa cách chia phôi
của nỗi niềm
của thương
và...
của nhớ
Ngày cuối cùng...
dặm quan hà cách trở
dấu lòng mình
lén khóc nổi không Em?

...
.

Tự dưng nhớ
cái thủa đầu làm quen
rất ngập ngừng
và cũng nhiều mê đắm
khen duyên số
tình cờ khéo sắp đặt
ngỏanh mặt nhìn
cũng bẩy tháng yêu thương

...
.

Bốn tháng trời
của xa cách đau buồn
và ngọt lịm
của Tình Yêu bỏng cháy
sau năm ngày
không gặp nhau...
một mảy
nhớ rất nhiều
không nói nổi đâu Em

...
.

Ngày cuối cùng
say khướt đến dịu êm
của ngổn ngang
giữa vui – buồn lẫn lộn
nhớ ngất trời
ngày trở về tháng bốn
cũng đủ làm
vơi háo hức Em ơi

...
.

Ngày cuối cùng
Em rời xa Hà Nội
sẽ có nhiều kỉ niệm
đúng không Em?
hãy giữ lấy
để trân trọng – đừng quên
Có năm ngày
ta đã cồn cào nhớ


For The Muse.
04:08 pm - 281206 -

Đêm thứ ba

Viết tặng cho 16 messages của một đêm...

Đêm gặp lại...
ngỡ ngàng không kịp hỏi
chẳng dám tin
nghĩ sự thật đùa trêu
Mười giờ đêm..
nghe giọng nói Em Yêu

tuy là thật mà tưởng như mộng ảo

...
.

Lòng ngả nghiêng...
vẫn giữ mình tỉnh táo
nhắn vội vàng
những câu nói yêu thương
Nhớ môi hôn...
tươi ngát nụ thiên đường

Em trở lại dường như là sắp đặt

...
.

Lệ đan sa...
Em giật mình ngỏanh mặt
dấu hàng mi
đã ướt đẫm nhu mỳ
Giữa vui – buồn
chao chát của từ ly

Vừa tương tụ đã lại xa lần nữa

...
.

Mới kịp ngỏ lời Yêu...
...lại một lần thất hứa...
vì còn hai ngày xa cách nữa cơ Em
ta dịu dàng gạt nước mắt mi hoen
rồi ôm vội... bờ vai ngoan thổn thức...

Giá như được
Em khẽ khàng ngủ gục
trên vai gầy thiêm thiếp mộng Tình Yêu
Em đi rồi...
nỗi nhớ sẽ mang theo
Đừng khóc ngất khi ta không còn đó !

Ta muốn Em
mỗi khi buồn... mắt đỏ
sẽ dịu hiền ấm áp nép vào ta
đừng le lói như tinh tú thiên hà
rồi lặng lẽ khóc
giữa một mình vũ trụ...

...
.

Ta nhớ Em
cho bao nhiêu là đủ
gặp nửa giờ không đủ nói đâu Em
thì thôi nhé
hai ngày nữa – đừng quên
dành cho nhau
cả một đời trọn kiếp !


Tặng Em – pé Moon yêu, cho một lần gặp lại sau ba ngày không liên lạc. 16 messages của Em sẽ làm đêm nay của anh ngắn và nhẹ nhàng hơn nhiều lắm, anh sẽ đọc lại để đếm xem có bao nhiêu câu : “Em nhớ anh” trong đó nhé. Đêm thứ ba rồi đấy pé, tính ra cũng chỉ còn đêm mai nữa nhỉ. Thật là dài những đêm trắng không Em, để biết rằng những khoảnh khắc tương phùng sẽ bình yên lắm lắm...
Anh đợi Em, chiều ngày thứ sáu.

01:53 am – 281206 -




Wednesday, December 27, 2006

Viết cho mình...

Anh phải xa Em năm ngày !

Ngạo khí của anh là muốn thách thức chính mình, làm những việc tưởng-như-không-làm-nổi. Anh muốn viết cho trọn nỗi nhớ Em bằng thi ca và văn học, để một mai kia khi ngoảnh đầu nhìn khẽ, vẫn biết rằng đã từng có hôm qua...

Năm ngày là một khoảng rất xa, là năm đêm của vô cùng sầu nhớ, là sáu ngày vượt qua từng nỗi đau chạm trổ...
chạm trổ điêu tạc thành nỗi nhớ rõ ràng, định hình trong kí ức của thời gian, không mông lung và vẩn vương thêm nữa...

Anh đã hứa sẽ viết thật nhiều, thật nhiều nữa để níu giữ từng khoảnh khắc trôi qua, từng cảm nhận không Em theo ngày tháng nhạt nhòa... Anh muốn giữ lại cho riêng mình những kí ức không đẹp của chia cách, để đến mai kia khi mình gặp mặt, sẽ thấm cả tâm hồn sự trân trọng lúc tương hợp trùng phùng...

Ba ngày đã đến, và đang đi qua... Sẽ có thơ của ngày, của đêm, và của bất kì khoảnh khắc nào anh nhớ. Dù dốc cạn lòng mình xuống câu chữ, làm anh càng da diết nhớ Em hơn, mệt mỏi và cảm thấy mình yếu mềm, nhưng anh vẫn sẽ viết. Mặc kệ những cảm giác bất lực khi ngôn từ bỏ đi chơi, mặc kệ những ý thơ bỗng rụng rời không viết nổi, mặc kệ cả sự mệt mỏi muốn phát cuồng vì nhớ Em, và cảm giác bị đè nặng bởi tính cầu toàn, anh cũng sẽ viết, viết đủ cho năm ngày xa nhớ thân thương.

Anh hứa !

Anh nhớ Em, Pé Moon yêu của anh :X


...
.

Anh sẽ viết tặng Em
những bản tình ca chất đầy nỗi nhớ
là tiếng lòng hát lên thành hơi thở
những nỗi nhớ nhiều chẳng kể hết

Em ơi...

Dù thời gian dừng lại cuối chân trời
và biển biếc không vỗ bề những sóng
đỉnh núi cao không trở mình gió lộng
vẫn không ngừng nỗi nhớ được đâu...

Em !

02:51 pm - 271206 -

Ngày thứ ba Em xa Hà Nội

Người đi hoa chết trong mùa nhớ...

Không có Em...
gió thôi không bay nữa
dấu mắt buồn e ấp gục vào mây

Không có Em...
thủ thỉ suốt ba ngày
mây nuốt lệ nén lòng thôi thương nhớ

...
.

Bông cẩm chướng
nghiêng ngả mình nhắc nhở
“còn hai ngày... “
...nghẹn lại chẳng thành câu
để hướng dương băng khiết
...cũng u sầu
nhìn lửa đỏ mặt trời không nở nụ...

Cẩm tú cầu cánh hoa mềm quyến rũ
cũng nhạt nhòa
héo úa điểm sương tan
nụ tường vi kiêu bạc phải ngỡ ngàng

không có Em...
không còn tinh tú nữa...

Mọi sắc hồng của tinh hoa hội tụ
ở đôi mày lá liễu cùng môi hôn
Em đi rồi...
hoa lá cùng đượm buồn
chẳng thiết tha nhún nhẩy mình khoe sắc

Linh hồn hoa ngẩn ngơ
đành phó mặc
kệ thời gian mặc kệ lá hao mòn
không có Em để đua sắc phân hơn
hoa giận hờn...

... vì Em là đẹp nhất !

...
.

Ôi vị thời gian
cứ lạnh lùng chất ngất
chảy luân hồi
khắc nghiệt đến thê lương
biết bao giờ cho đến cửa thiên đường

Thiên sứ Em nở nụ cười ngọc bích
Lệ đan sa...
dấu môi mềm tinh nghịch

ướt mắt cười thấm đẫm cả mi hoen

...một thiên đường chỉ còn anh với Em...


“Người đi hoa chết trong mùa nhớ...” . Anh từng đọc đâu đó câu thơ này, quả thật khi xa Em, mới cảm nhận được hết nỗi nhớ điên cuồng ấy... Pé Moon thích cẩm chướng, hướng dương, và nhiều lòai hoa khác, đối với Anh, những vẻ đẹp của tự nhiên ấy không đâu bằng đôi mắt nụ cười Em giản dị. Ba ngày Hà Nội không Em, cả thiên nhiên cũng chịu màu thương nhớ, ba ngày của xa Em, cả lòng anh cũng ngất ngây vô bờ, nhớ Em và nhớ Hà Nội...
Hai ngày nữa Em lại về, Em nhé !

01:57 pm - 271206 -




Đêm thứ hai

Viết cho đêm thứ hai, để xua đi nỗi nhớ...


Đêm trở mình
khóc òa lên điên dại
Nhớ người tình đã mãi ở rất xa
Em hiện thực vừa thấp thóang
phôi pha
Đã tan chảy vào
vào vô cùng mộng ảnh...

...
.

Mới chớm lên
một cơn gió rất lạnh
thổi ngất trời run rẩy cả trần ai

Vì gió nhớ Em...
nên tấu khúc bi hài
cung lạc điệu, vừa ngân lên
đã tắt

...
.

Đêm thứ hai
đất trời đành ngoảnh mặt
chẳng dám tin
chỉ lén khóc một mình
cả Đô Thành nén nỗi nhớ...
lặng thinh

Đêm thứ hai...
Em rời xa Hà Nội

...
.

Những cái ôm
vội vàng - hấp hối
Của phiêu bồng
âu yếm
ngát trời sao
những môi hôn tựa dư vị
ngọt ngào

cứ thổn thức khắc khỏai lòng ta đó

...
.

Nếu sớm mai mặt trời
không còn đỏ
Cả thiên hà chao chát giọt từ ly
nắng vẫn sẽ
lung linh
trong mắt tím nhu mỳ

Vì ta biết – Em sẽ quay trở lại

Không đâu Em... dù thời gian xa ngái
Không đâu Em... đời chẳng thể chia hai
Không đâu Em... nếu còn có ngày mai

Ta vẫn biết – Em sẽ quay trở lại !


Hai ngày không gặp pé Moon, chỉ dám dối mình vui lên khi sáng sớm, còn đến đêm nỗi nhớ lại nguyên vẹn căng trào như thế. Một ngày không gặp Em tuyệt đối, chỉ một tin nhắn của Em để anh yên tâm và đỡ nhớ, hai đêm rồi, lâu quá, thứ sáu ơi...

05:06 am - 271206
-

Tuesday, December 26, 2006

Bông, Boo, Kid nhớ chị Moon

Lời của Bông khe khẽ gửi chị Moon :

“Nhớ chị quá không ai ôm Bông nữa
bữa cơm ăn cũng bỏ còn một nửa
ủ rũ buồn sưởi nắng chẳng kêu...meo...

chị Moon đi sao chẳng mang Bông theo
đành phải chơi cùng lũ Boo, lũ Kid
bọn trẻ con cứ sủa hòai nhắng nhít
ngán ngẩm buồn lại ngủ tiếp lăn queo”

Kid mọi khi hay nói cười ngặt nghẽo
Mấy hôm rồi chỉ thấy ngồi không thôi
Hết đùa nghịch cũng hết cả chạy chơi
Không ai dắt nên cậu chàng buồn nhỉ

Boo thì ngoan, chỉ ngồi im ngẫm nghĩ
nhớ chị Moon nên thủ thỉ bạn hiền
Kid ngồi không ngơ ngẩn ở trước hiên
Cả hai pé nhớ chị Moon lắm đấy

Đông lạnh lắm nên Bông nằm ngủ vậy
thấy mảnh chăn cũng lạnh quá đi thôi
không có hơi ấm của chị Moon nữa rồi
thiếu đi cả một vòng tay êm ái

Hai bạn Kid, Boo tuy mới còn trẻ dại
mới về nhà được mấy tháng chưa lâu
nhưng vẫn nhớ chị Moon hay xoa đầu
rùi nựng nịu mỗi khi cho ăn nhé

Cả ba pé đều mắt buồn ướt lệ
Khe khẽ nhìn ra phía cửa nhớ mong
Len lén khóc chẳng dám để ai trông
Mong chị Moon về mau chiều thứ sáu

Chị Moon ơi chị về chiều thứ sáu
Nhớ có quà cho ba pé em nha
Nhớ chị lắm và mong quà quá nha
Không có quà, chi Moon...đừng về nữa

Moon về nhanh nhé Em, ba pé kia nhớ Em, anh cũng nhớ Em nhiều lắm :*

05:23 pm - 271206 -




Ngày thứ hai Em xa Hà Nội

Ngày thứ hai Em xa Hà Nội, vẫn dạt dào thương nhớ lắm Em ơi...


Đêm Hà Nội...
không còn nghe tiếng hát
của vũ điệu
giữa gió và cỏ cây
Tiếng heo may
thiêm thiếp giấc ngủ ngày
chẳng vần vũ như khi Em còn ở

Ngày thứ hai Hà Nội...
không còn nhớ
không còn buồn
chẳng còn luyến tiếc chi
Vì Em ơi, Hà Nội cũng kiêu kỳ
chẳng muốn nói...
đang nhớ Em thêm đó

...
.

Trời lung linh
vầng dương nào vẫn đỏ
tỏa nắng buồn
dệt xuống tận trần ai
nắng thủy tinh vỡ vụn
giữa thiên nhai
chưa kịp khóc cho mối tình dang dở

Vì nắng yêu Em, nên khóc hoài đi nữa...
cũng chẳng thể nào
níu bước được chân ai
Em phải đi...
nắng biết vậy
nên xao xác u hòai
chỉ câm lặng ngã gục đầu tức tưởi

...
.

Hà Nội hôm nay
đã đón chào ngày mới
vĩnh biệt hôm qua – ngày xa nhớ điêu tàn
bỏ lại sau lưng một giấc mộng hoàng lan
nhìn phía trước...
bốn ngày xa vời vợi

Sẽ trôi nhanh thôi
chỉ như một chớp mắt
khẽ trở mình rất vội
vì thiên hà vẫn luân chuyển vô ưu
và thời gian mải miết trôi từng chiều
khe khẽ đếm những khoảng dài
còn lại...

Có bao giờ xa cách là
mãi mãi...


Hà Nội một đêm không Em, đón chào một ngày mới sẽ mất đi màu tươi sáng, nếu anh còn ở Hà Nội, có lẽ sẽ không chịu nổi tâm trạng u buồn đó, Hà Nội thiếu Em mất đi mọi ý nghĩa trong anh. Nhưng anh không ở Hà Nội, nên chỉ nói hộ lòng của những nỗi nhớ đó, Em xa Hà Nội có nhớ Hà Nội không ? Cả anh và Hà Nội đều nhớ Em rất nhiều, bốn ngày nữa, trở lại nhé pé Moon, Em yêu :)

01:56 pm - 271206 -

Đêm đầu tiên Hà Nội không Em

Đêm Hà Nội không Em, cả Đô Thành im lìm không nói nổi...


Đêm đầu tiên...
Hà Nội không Em
những con đường dài dần về
...vô tận
sự lặng im nối đuôi nhau
...chất ngất

Vọng điêu tàn tiếng cỏ úa khóc than

...
.

Đêm đầu tiên...
thiên sứ bỏ địa đàng
cánh mỏng manh Em bay về vùng mới
chưa kịp chia tay...Em tung mình rất vội

Để thiên đình thao thức nhớ ngẩn ngơ

...
.

Đêm đầu không Em...vũ trụ hóa hoang sơ
và Hà Nội sầu lên trong đáy mắt
cả Đông buồn cũng giận hờn ghẻ lạnh

Ghen với nắng Sài Gòn
...dụ dỗ được người yêu...

...
.

Gió nhớ Em... chẳng thiết mở lời trêu
như vẫn đùa với tóc Em ngày trước

Gió nhớ Em... gió cuộn mình uốn lượn
múa điệu buồn... xào xạc...
...tiếng tan hoang...

...
.

Ta nhớ Em...
bỏ quên đời tiếng hát
chỉ nén lòng viết được mấy dòng thơ
câu chữ buồn cũng xao xác dại khờ

Run lẩy bẩy chẳng xếp thành thơ nữa...

...
.

Đêm không Em... cả thiên hà chết nửa
Nửa thiên hà cũng than khóc nghẹn ngào
Đêm không Em... vầng nhật nguyệt xanh xao

Chỉ le lói những tia buồn bàng bạc

...
.

Em của ta ơi – Em lạnh lùng kiêu bạc
mất Em rồi... Hà Nội cũng thành không
Chờ Em về tung cánh với phiêu bồng

Hà Nội và ta lại bừng lên khát vọng

Không có Em...
... cả trần ai buồn lắm...


Đêm đầu pé Moon xa Hà Nội, cũng là đêm của một ngày Moon’s Day ý nghĩa, Em ơi, nhớ Em nhiều lắm, chẳng phải mỗi mình anh, mà cây cỏ, gió mấy Hà Thành cũng đang thở than vì nhớ Em...Trời ơi, xin nhờ thơ nói hộ chút lòng mình, dù chỉ một chút thôi, để nỗi nhớ Em, cầu xin hãy vơi đi phân nửa, để đêm nay anh được ngủ yên...
Em ơi, trở lại đi Em, nhớ Em vô cùng mà nén lòng không dám nghĩ, vì nghĩ rồi, lại thấy nhớ Em hơn...

02:13 am 261206

Monday, December 25, 2006

Viết cho lời tạm chia tay 5 ngày

Gặp nhau chưa đủ nhiều để nói lời yêu thương, nhưng đủ nhiều để thấm nhuần nỗi nhớ...


Mười lăm phút gặp nhau...
để nói lời tạm chia tay vội vã
những giọt nước mắt buông rơi buồn hối hả
chẳng kịp ướt mắt mềm...đã khô quạnh trái tim...

Giá như mà sự thật...
cứ lặng im... cứ giả vờ... cứ cho là lừa dối
Thì Tình Yêu cũng đâu là có tội
để buộc mình không chấp nhận xa Em...

...
.

Giá như mình cứ mãi mãi ngủ quên
Trên giấc mơ hoa mãi có Em ở đó

Giá như mình là chỉ như chiếc lá đỏ
Rơi xao xác trời buồn khẽ rụng xuống vai ngoan

Để dịu êm Em sẽ nhấc dịu dàng
Rồi ép lại vào tay mềm e ấp
Để hằng đêm nghe tiếng tim Em đập...

Biết một người vẫn đang nhớ khôn nguôi

...
.

Những miên man của ánh mắt – nụ cười
cùng giọng nói với những lời ân ái

bao nỗi nhớ của ngày xưa trở lại
thấm đẫm tâm hồn – điểm xuyết một câu Yêu

Em đi rồi nỗi nhớ cũng mang theo...




Đợi pé Moon online cả sáng, gặp được 15’ thì pé phải đi, lòng hụt hẫng quá...Pé đi, thứ sáu sẽ về rồi nhưng sẽ là 5 ngày dài, thật dài trước mặt...Nếu đốt cả lòng mình để nói lên nỗi nhớ của anh, thì anh sẽ đốt, nhưng như vậy là chưa đủ đâu Em ơi, anh nhớ Em...

04:16 pm – Moon’s Day – 250706 – 251206 -

Ngày đầu tiên Em xa Ha Noi

Vắng Em, Hà Nội buồn nỗi nhớ, cả ta tràn ngập nhớ...


Ngày đầu tiên... Em rời Hà Nội...

nắng không còn... đổ vỡ tại trần ai
trời ngút mưa... rả rích khắp thiên nhai

Cả Đô Thành khóc ướt mềm phố cổ

...
.

Ngày đầu tiên Hà Nội cồn cào nhớ
Nhớ một người... tan tác cả trời đêm
Nhớ một người... mang mác nỗi niềm riêng

Gió... nghẹn ngào... khóc òa lên... thổn thức

...
.

Phủ Tây Hồ cũng cuồng lên nóng nực
giữa đêm đông khí tiết lạnh run người

Hồ Gươm xanh chẳng nói nổi một lời
Chỉ khẽ hát... bản trường ca ly biệt...

...
.

Mây không chịu...gào lên lời thống thiết
Mất người tình, u ám kể với trăng

Trăng ngẩn ngơ...kết tội cả thiên thanh
Len lén khóc... mượn màn đêm dấu lệ

...
.

Nếu Đô Thành đã phải buồn đến thế
Thì Em ơi, chia cắt để làm gì ?

Cả ngân hà phải nói lời chia ly
Cay đắng lắm... Em ơi cay đắng lắm...

Đêm không Em... đêm hóa thành đêm trắng
Đêm không Em... u uất của thiên cầu
Đêm không Em... chẳng nói nổi thành câu

Ngẩn ngơ đếm đến ngày Em trở lại...


Hôm nay Moon rời Hà Nội, chỉ 5 ngày thôi nhưng sao thấy buồn đến thế...Hà Nội vắng Em, biết ai sưởi ấm cho cái lạnh giá của Hà Thành ? Rồi không Em, Hà Nội còn chi ý nghĩa với ta nữa ? 5 ngày thôi, của nỗi nhớ, chẳng riêng ta, của cả cõi Đô Thành...
Em đi nhé, và trở lại Em nhé, nhớ Em nhiều, chẳng nói được bao nhiêu...Hẹn gặp Em vào một ngày thứ sáu.

Hà Nội, ngày vắng Em – Moon’s Day – 251206
Kỉ niệm 5 tháng thuộc về nhau...

Sunday, December 24, 2006

Đêm Noel

Đêm ngày lễ Giáng Sinh xa cách...

Đêm Noel ta nguyện cầu khe khẽ
ước một điều gứi đến Chúa tối cao

tiếng chuông ngân
...vang lên cũng nghẹn ngào...

Vì điều ước vĩnh viễn là bất khả...

...
.

Tuyết rơi rụng giữa trời bay lả tả
Đêm thánh vô cùng của nỗi nhớ bi ai

Ngày Lễ Giáng Sinh...
...ngày lễ của thiên thai

Năm sau nhé...
...đêm nay xin lỗi hẹn...

...
.

Dấu niềm đau, ta run mình nấc nghẹn
Ngắm Em cười bảng lảng đẫm lệ sương
Biết Em buồn tê tái giọng thê lương

Vẫn ấp ủ nụ thiên thần bất tử !

Đỉnh thiên cung , Em hóa thành tinh tú
Của muôn ngàn huyết sắc những vì sao
Quầng dương Em mặc kệ gió thét gào

Tinh tụ lại – điểm tô đêm Lễ hội

...
.

Thiên sứ Em tinh khôi làn áo mới
Mắt người tình cũng rực rỡ thêm hơn
Và nụ cười băng khiết điểm môi hôn

Ta chết lịm giữa linh hồn áo trắng...

...
.

Đêm Noel...
cũng hóa thành đêm trắng
khi tim mình đã lệ đắng thương đau
Giáng Sinh buồn không khóc vì nhớ nhau

Nhưng đã kịp ướt vai mềm vì nhớ...

Đêm Noel...
giật mình tưởng bở
của chiêm bao đánh thức ta trở về
Ôi dạt dào cay đắng những cơn mê

Ta đã gặp Em dẫu chỉ trong tiềm thức

...
.

Đêm Noel... có một người ngủ gục
Tiếng nguyện cầu còn vương vấn dở dang
Để ngày mới đã dịu dàng bước sang

Hết Giáng Sinh...

...lại trở về thực tại...



For The Muse. 03:15 24/12/06


Friday, December 22, 2006

Sao Băng

Em là sao băng, ta là sao chổi...


Em của ta – áng sao băng quyến rũ
nụ thiên hà khúc khích dấu môi mềm

Em của ta – là vạn ánh sao đêm
hội tụ lại thành một quầng dương biếc

Tinh tú em rơi, dát vàng trên mặt biển
Sóng cuộn mây trời, e ấp gió nghìn thu

Em của ta ơi, Em rũ cánh ngục tù
bay lên nhé, miền địa đàng tương hợp

Thiên sứ Em điểm tô làn hơi nước
mỏng manh sương và phảng phất tinh khôi

Em của ta, giọt lệ của mắt cười
khi nhớ thương đã quyện vào mê đắm

Em của ta mười tám năm khuyết ngọc
nét xuân thì chưa có nổi Tình Yêu

Đến khi gặp ta trong một nửa buổi chiều
Em mới vẹn nguyên cho trọn đời vô khuyết

Ta Yêu Em – mảnh trăng tròn vẹn nguyệt !

For The Muse.
06:20 am - 221206 -

Em người Trinh Nữ

Ngẫu hứng viết cho Em, cho Em - người Trinh Nữ...

Này Em – trinh nữ hồng trần
Sao Em ngấp nghé lạc dần vào ta

Này Em – thiếu nữ la cà
Đừng đi Em nhé, theo ta suốt đời

Em người trinh nữ miệng cười
Ta người công tử cả đời đa đoan

Em say mê đến vô ngàn
Ta yêu Em đến bạt ngàn vô ưu

Em – Ta dẫu cách dặm chiều
Vẫn trao say đắm những điều yêu thương

Nồng nàn... e ấp... môi hôn
Đam mê... hương sắc... linh hồn gặp nhau

Gặp nhau... say khướt nghìn sau
Gặp nhau... chết lịm giữa màu tương tư

Em – người trinh nữ ôn nhu
Ta người ham sắc ghẹo đùa nguyệt hoa

Em – vầng tinh tú thiên hà
Quầng dương lấp lánh xa hoa, sáng ngời

...
.

Em kiều diễm của ta ơi
Nghìn năm Em đẹp... trọn đời trinh nguyên

Ta xây kết mộng giao duyên
Bên nhau mãi mãi... nghìn đêm... bên người


Yêu nhau mãi nhé Em ơi
!


For The Muse.

05:40 am - 221206 -

Bài học Tình Yêu

Những điều giản dị anh nhận được
Sau những thăng trầm của Tình Yêu



Cám ơn Em...
đã dậy anh thật nhiều

những điều nhỏ bé đủ để yêu Em
những điều nhỏ bé cần để mang theo

Giữa con đường Tình Yêu dài phía trước

Những điều anh
sẽ chẳng bao giờ biết được

Nếu chưa một lần

chưa một lần...
gặp gỡ và...

...yêu nhau...

...
.

Điều thứ nhất – là nỗi nhớ không màu
của ngày không Em, của đêm không giấc ngủ

Nỗi sợ thời gian bỗng ngừng...
không trôi nữa

Biết đến bao giờ gặp lại Pé Moon đây ?

...
.

Điều thứ hai – là mắt biếc hong gầy
ướt đẫm lệ, bởi vì anh, rất tiếc...

Khi những giận hờn khiến Em yêu mỏi mệt
quặn đau lòng trước lời nói vô tâm...

...
.

Điều thứ ba – Em dậy anh kiềm lòng
vơi đi nhé – những bực mình vô cớ

Để dẫu có sao, anh cũng luôn nhỏ nhẹ
lớn tiếng rồi, có đáng để Em vui?

...
.

Điều thứ tư – anh cũng học xong rồi
là những chiều chuộng Em - sẽ không bao giờ là đủ

Dù cho anh có vừa lòng đi nữa
cũng chẳng bao giờ là thừa – những cử chỉ yêu thương

...
.

Điều thứ năm – cũng rất đỗi bình thường
Là Yêu Em hơn sau mỗi ngày xa nhớ

Và Tình Yêu sẽ đầy thêm khi đi qua trắc trở
Nhắc nhở mình biết trân trọng nhau hơn

...
.

Những bài học Tình Yêu anh sẽ có nhiều hơn
Sau những ngày Yêu Em dịu nhẹ

Và Em ơi, hãy dạy anh thêm nhé

Để anh sớm hòan thành – khóa học của

Tình Yêu !

For The Muse.

04:23 am - 221206 -

Wednesday, December 20, 2006

Gặp lại Em

Chờ nhau tháng bốn Em ơi
Cho thương yêu gởi nụ cười pha lê...

Gặp lại Em...
cánh hoa hồng biêng biếc
xanh ngát trời như dải lụa thướt tha

Gặp lại Em...
vì tinh tú thiên hà
vầng nhật nguyệt tinh khôi màu ánh sáng

Đêm mùa xuân, trời mới vừa khuất dạng
Hạ sang chơi, kéo tháng bốn trở về
Và mang anh, cùng một niềm đam mê
Quay trở lại...
...với Em...chiều Hà Nội...

Những xúc cảm đương căng trào
hấp hối
Vỡ vụn muôn hình thành hai tiếng...

Em Yêu!

Gặp lại Em...
e ấp chẳng nói nhiều
vòng tay ấm, dấu môi mềm đẫm lệ...

Gặp lại Em...
vẫn dịu hiền như thế
vẫn mắt cười, biêng biếc màu thạch anh

Gặp lại Em...
một giấc mộng chưa thành
Bốn tháng nhé, cho mộng đầy vô khuyết

Gặp lại Em...
đó là điều diệu tuyệt

Sau những chuỗi ngày dài...
khô quạnh nhớ thương nhau !

Viết cho ngày gặp lại, giữa nắng gió hạ sang trong hai tâm hồn thương nhớ...


Tuesday, December 19, 2006

Ba Nụ Hôn

Nụ hôn đầu Em giật mình ngơ ngác
Nụ hôn hai Em e ấp ngẩn ngơ
Nụ hôn ba Em dịu dàng bỡ ngỡ...

Tháng mười hai...
ngỏanh đầu, nhìn lại...

Sáu tháng kia, trôi qua cũng ngọt ngào
Những kỉ niệm trở mình lại...
nao nao...

Ta nhớ nhất một đêm ngày mười chín !

Người con gái tóc dài, cột bím
Mắt thướt tha cười, miệng khúc khích yêu thương

Ta...

Ta run rẩy, trái tim còn nhu nhược
Lỡ Yêu mất rồi, dù gặp mặt lần hai...

Và đam mê – và nhung nhớ miệt mài

Ba nụ hôn đầu cũng trao nhanh
rất...
...vội...

Em Yêu ta, một Tình Yêu không-lừa-dối
Ngây ngất tình đầu, tràn ngập nắng đam mê

Ba Nụ Hôn – như lời ước hẹn thề
Bên nhau nhé – từ nay và mãi mãi

Ba Nụ Hôn – vừa rụt rè, ngây dại...
Đậm dấu môi mềm, ướt đẫm vị hương Em

Ba Nụ Hôn của đêm ngày mười chín !

Ngọt lịm vô cùng, say đắm vị...

Tình Yêu !


For The Muse.

Bốn tháng còn xa nhau

Tháng mười hai bỗng nhớ sang tháng bốn
Như anh khấp khởi vui-buồn nhớ dáng Em

Bốn tháng nhé...

Cho lòng mình ngập nhớ
ngập mưa rơi, ngập gió tuyết nhớ thương
Ngập đêm buông, ngập ngày tháng vô thường

Ngập cả những nỗi buồn-không-tên-tuổi


Bốn tháng nhé...

Cho mình đầy thêm sợ
sợ xa nhau, sợ tình cảm phai màu
sợ thời gian, sợ ngày tháng thương đau

Sợ cả những lúc giận-hờn-vô-cớ


Bốn tháng nhé...

Cho mùa đông ảm đạm
lăn nhẹ qua viền tóc mái em bay
cho mùa xuân cũng trôi qua hết thảy

Để Hè sang, nắng đón anh trở về


Bốn tháng nhé...

Cho vẹn đẹp câu thề
của Tình Yêu sau tám tháng bất tử

Bốn tháng nhé...

Sơn lại Tình Yêu xưa

Bằng màu mới, màu thiên đường rực rỡ

For The Muse.

Monday, December 18, 2006

Em hãy nhớ, chỉ còn 4 tháng...

Em nhớ nhé, chỉ còn là bốn tháng
Để mai rồi, mình lại chạm môi hôn

Một bài thơ nữa, anh viết tặng riêng Em
Là bài thơ viết sau ngày yêu sáu tháng
Tháng thứ bẩy đã sang, với nụ cười bảng lảng
Tươi ngắt nụ thiên đường...
...khi nghĩ đến tương lai

Bốn tháng nữa thôi, nhanh lắm, một ngày mai
Ngày trở lại vui mừng như đêm hội
Ngày lãng tử anh sống một cuộc đời mới
Có dáng thiên thần sải cánh uốn lượn quanh...

Ôi những ngày thương nhớ (rất) mong manh
Cứ miên man...
Chứ chập chờn...
đến thế...
Trước khi ra đi đã hẹn mãi câu thề
Anh đi nhé, rồi nguyên vẹn ngày...
tương tụ...

Đóa hồng Em mới chớp xinh, nhổ nụ
Làn sương nồng đã mãi thuộc về anh
Cánh hoa long lanh những giọt sương óng ánh
Đẹp ngất trời, đẹp đến độ tinh khôi
Đẹp vô cùng của hương sắc mềm môi
Đẹp của cả những mắt buồn vô lệ...

Khi nhớ anh, Em dấu buồn đi nhé...

Sớm mai rồi, bốn tháng có lâu đâu...



For The Muse.
Seinajoki, Mon 17/06/06

Monday, December 11, 2006

Đêm

Đêm đã qua, của rất nhiều nỗi sợ...

Đêm...
...qua rồi
của rất nhiều thổn thức

Ta ngủ vùi trong yên ả mông lung
Những giấc mơ cõi vô hình
rơi rụng

Có khi nào ta thấy mình trong đó ?

Ôi cái đêm...
...của nỗi buồn bỏ ngỏ...
Như giấc mộng hoang tàn
vừa chớp tắt sau mê

Đêm...
...của những lúc nỗi nhớ Em
tràn về

Dìu dịu thôi nhưng lòng buồn chất ngất

Đêm...
...của đối diện giữa rất nhiều sự thật
Sự thật về ta – về cuộc sống – về đời

Đêm...
...của ngút ngàn những tích tắc buông trôi
Có tích tắc nào – dù chỉ một giây thôi
bình thản

Đêm...
...của những nuối tiếc, của đau thương, mất mát

Của sự chảy hòai - dòng chảy của thời gian

Đêm...
...một đêm trắng nôn nao đến hoang tàn

Ta vừa thiếp ngủ...
...để chôn vùi đi mọi thứ...


For The Muse.

Sunday, December 10, 2006

Ta xin lỗi Em...

Ta xin Em hãy cười lên Em nhé
Để ta trở về lại đúng ta xưa...

Em của ta ơi
hơn nửa ngày xa cách

Tại vì đâu lại trở thành giận nhau?

Tại vì ta

vì ta...

khi nỗi nhớ phai màu
Ta chẳng thể kiềm lòng vui được nữa

Gặp lại Em
- những nỗi buồn dang dở
Dấu vui mừng trong giọng nói buông lơi

Gặp lại Em – chẳng dám mở một lời
Vì ta sợ thốt ra – chỉ những lời...
trách móc

Gặp lại Em - một nửa lòng ta khóc
nửa lòng vui xao xác đỉnh linh hồn

Ôi dịu dàng, e ấp những nụ hôn
Muốn trao lắm nhưng...
cuối đường rụt lại

Ngày trôi qua, lại đêm buồn xa mãi
Em về muộn rồi, có đáng giận không
Em?
Từ tinh mơ cho đến tối lên đèn

Em để mình ta trong cô đơn

buồn lắm...

Ta phải đâu Em – một chú hề bắng nhắng
Mà chỉ cười đùa chỉ bẽn lẽn vui chơi

Ta là ta, gã công tử ngạo đời
Có giận hờn và ghen tuông đó chứ

Ta nhớ Em đến lực cùng cạn kiệt

Rất...


Rất...

Rất...

Buồn...



Rất...

Rất...

Rất...

Thương đau

Ta nhớ Em nguyện vẹn cả ngàn sau
Dù năm tháng có qua đi, vẫn vậy

Em của ta ơi, thôi nào...
đừng giận lẫy

đừng mang buồn gửi lại chốn dương gian

Em của ta ơi, ta gửi lại đại ngàn
Một lời hứa – trọn đời ta sẽ giữ

Em của ta ơi, trái tim người

trinh nữ

Có đáng muộn phiền vì gã ngốc này không

Em của ta ơi, ta hứa đến tận cùng...


Xin vĩnh viễn không làm Em buồn nữa !


For The Muse.

Saturday, December 9, 2006

Cô Độc

Ta vẫn tự cho ta là cô độc
Riêng một mình hứng chịu nỗi đơn côi...

Một thứ bẩy với nỗi buồn vòng quanh
Cứ luân phiên
Cứ dạt dào
Chảy mãi...

Rất sâu trong ta
tiếng thở than vang lại
Vừa thật dịu buồn, vừa quặn xé thương đau

Ngày trôi đi, dầy thêm nỗi nhớ nhau
Cứ khắc khỏai chảy lan hòai nặng trĩu

Tiếng Em...
từ phương nào dìu dịu

Cũng thật gần sao lại quá xa xôi

Đâu có đau thay nỗi nhớ của đất trời
Nỗi nhớ Em – nỗi đau miền đất khách
Có chịu thay đâu những cảnh đêm
hoang lạnh...

Vậy nên Em
chắc vẫn tưởng ta vui...

Ôi những nghẹn ngào khi trời buông bóng tối
Những vô bờ thương tiếc ngày trôi qua
Sương giăng xuống - mưa buồn rơi yên ả

Yên ả rợn người
Yên ả của cô đơn...

Giận Em ư? Hay oán trách dỗi hờn
khi cô độc riêng mình ta chịu đựng

Giận Em ư? Liệu rồi ta có xứng...
trách Em rồi lại nói lời Yêu luôn?

Tại thời gian,
tại xa cách,
tại buồn...

Tại quạnh hiu của nhiều-điều-muốn-nói
Tại Em đâu mà quy trách, hẹp hòi

Ta biết vậy nên chỉ trách mình thôi...

For The Muse.

Ru Em

Ngủ đi Em nhé ngủ ngoan
Đêm hoang lạnh vẫn vẹn tòan chiêm bao

Sương rơi rơi - vệt mưa buồn
phảng phất

Gió nhạt nhòa – vi vút ánh trăng đêm

Sương đọng lại trên đôi mắt của...

Em

rồi lăn nhẹ, xuống đôi môi...

trinh nữ

Trời về đêm – một người còn chưa ngủ
nhớ một người – cũng đang thức
xa xôi

Ngủ đi Em, đêm xuống muộn mất rồi
Ngủ ngon nhé, và ngủ ngoan

Em nhé !

Hà Nội đêm, tiếng ai kia thở nhẹ
Em trở mình đắp lại mảnh chăn rơi
Lại thiếp đi giữa giấc mơ
rất vội

Em lạnh à?

Anh gửi ấm về Việt Nam cho nhé...

Giả định như, mình đừng xa như thế
Chắc giờ này...
vẫn đang ở cạnh nhau
Vai anh nâng niu – Em nghiêng dịu ngả đầu
Rồi ngủ nhi? – giấc mơ hồng
đến nhé

Giả định như, mình đừng xa như thế
Em sẽ ngủ vùi – những giấc ngủ
vô ưu
Không lo toan, không suy nghĩ bao điều
Để chiêm bao Em được vẹn tòan
thắp mãi

Ôi miên man...những đêm buồn khắc khỏai
Có đêm nào thôi nỗi nhớ đâu Em

Anh – Em

hai nửa yếu mềm...

Đêm khuyết rụng vì rất-nhiều-nỗi-nhớ

Friday, December 8, 2006

Đêm trắng

Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ Em...

Ta nhớ Em
trong...
nửa ngày nắng chiếu
nửa ngày mưa

trọn vẹn một ngày yêu

Ta nhớ Em
ướt đẫm cả sương chiều
trời tắt nắng

và đêm buồn không gió

Viết cho Em
một bài thơ bỏ ngỏ
Chữ cũng ngả buồn trên những nét chưa phai

Một ý thơ buồn ở đâu đến
- lạc loài

Vẩn vương nhớ
câu cuối thành dang dở...

Ngày không Em – ngày buồn đến
...hoang sơ
Nắng cũng phiêu bạt - theo mây
- ẩn trú

Đêm không Em – là vạn đêm
...không ngủ

Thức ru mình...
Thức với một giấc mơ

Đêm miên man – trôi mãi đến vô bờ
chẳng xôn xao
chẳng dạo dào uyển chuyển

Ngày không Em – lại không Em – mưa tuyết...
rơi rất nhẹ nhàng

sao lạnh buốt đến hoang vu?

Nỗi nhớ Em...thách thức triệu ngôn từ
cũng chẳng kể nổi một phần



rất...
rât...
rất...

nhỏ

Đêm không Em – là đêm của nỗi nhớ
những nỗi nhớ vô cùng – những nỗi nhớ mong manh

Đêm không Em

Đêm hóa thành đêm trắng...

Thursday, December 7, 2006

Ta gọi Em là rất nhiều nỗi nhớ

Viết cho Em
...vào một đêm xa lắm
Hạt mây chiều đã tắt hẳn dương quang
Đông hoang vu mang tuyết đến
dịu dàng

Nghìn đêm lẻ cùng muôn ngàn nước mắt...

Rừng phong sương,
đường chân trời tím ngắt
Tím ngắt trời chiều và tím ngắt yêu thương
Tím trong lòng tím cả những vệt buồn
Đông xa Em chỉ mang màu
...lạnh lẽo

Tự bao giờ
Khi đường Tình chia nẻo
Ta sang ngang
chẳng mấy lúc ở gần...

Ở gần Em
....chờ nhé! đợi sang Xuân
rồi Hạ đến
- vui mừng mùa tương tụ !

Trải bao đêm muộn màng ru giấc ngủ
Nhớ đến lịm người hương sắc của...

Người Yêu !!!

Ôi...thoảng du dương mùi hương sắc mỹ miều

Vừa quen

Vừa mê đắm

Lại...

Vừa thơm ngây ngất...

Hà Nội đêm...
...có một người ngủ gật
Khi đang đọc kìa – những tin nhắn yêu thương

Hà Nội đêm...
...riêng một cõi thiên đường
Chẳng hoa lệ nhưng ánh Moon rực rỡ (*)

Ta tặng Em bài thơ tình dang dở,
hiến dâng Em cùng vô vàn nỗi nhớ

Ta tặng Em một xanh lam ngọc lộ
Ngọc pha lê tinh khiết đến vô cùng

Ta gọi Em là nỗi nhớ mùa Đông
Vừa rất lạnh lại ấm nồng

Hạnh ngộ...

For The Muse.
Viết trong một đêm mất ngủ, Seinajoki chỉ còn lại 5 tháng...

Gió Đông muộn

Nghe gió heo may tràn về nơi Hà Nội
Anh thấy tim mình chợt lo lắng đâu đây
Là gió Đông muộn luồn qua tấm thân Em gầy
Sương buổi sớm rơi rụng miền tóc mái...

Giữa cơn lạnh thổi nhẹ từng cơn gió hối hoải
Sáng Đô Thành bàng bạc màu Đông sang
Chiều Thu muộn heo hắt những tia nắng úa vàng
Đêm cuối mùa mưa muộn rơi rất khẽ...

Ngoài cửa sổ gió thổi vào Em giấc ngủ mê
Luồn tóc Em thổi bay lên vài sợi
Trở mình vì lạnh Em mặc thêm áo mới
Lại thiếp đi giữa những cơn gió đương sang...

Đắp cho em thêm một chiếc chăn ấm áp
Vuốt nhẹ tóc mây vướng mắt em rối bời
Ánh trăng len lỏi khung cửa sổ đầy vơi...
Chiếu gương mặt Em phảng nụ cười rất dịu

Anh ngồi chặn gió ngắm dáng Em yêu kiều
Nghe hơi thở em nồng ấm giữa gió sương khuya
Em ngủ say chẳng biết Đông đã về...
Có thấy lạnh dù đã ba lớp áo?

Anh ngắm Em ngủ trong đêm đen huyền ảo
Một chút gió lạnh vẫn thấy ấm áp lòng
Hơi ấm em lan tỏa mặc kệ những gió phong
Em ngủ nhé, đã có anh kề cận!

Gác giấc ngủ em là điều bình yên nhất
Trong những việc anh đã làm và đã thấy hăng say
Anh tự hỏi một câu còn vương vấn bao ngày
Còn bao đêm được ở cạnh Em nữa?


For The Muse.
4:37am 20/11/06



Wednesday, December 6, 2006

Đêm không giấc mộng

Những đêm dài không Em là những đêm chưa bao giờ ngủ nổi, chỉ thiếp đi do mệt mỏi vô cùng...

Đêm dài quá,
ta cô độc một mình
Ta lặng thinh trong giấc mơ tỉnh giấc
Ta ngỡ ngàng
- xuân mộng kia chẳng thực
Ta xa Em...
Ôi, sự thật vĩnh hằng

Ta gối đầu vào giấc ngủ mong manh
Mong tìm lại
những phút giây hạnh phúc

Ta giật mình trước nỗi buồn lơ lửng
Tỉnh mộng rồi
...vẫn nguyên vẹn đơn côi

Thóang gặp Em (trong mơ) một chút thôi
Dù chưa đủ để tay cầm, ôm ấp
Những nghe nhớ ở trong lòng
tràn ngập...
Chỉ muốn thiếp đi để mơ tiếp dáng kiều

Ôi...
Nỗi buồn nào hơn nỗi nhớ người yêu?
Khi chia ly
Khi muôn trùng xa cách
Khi cô đơn giữa cảnh trời tuyết lạnh

Có mấy người hiểu được nỗi
bi thương...
Có mấy ngừơi hiểu lòng kẻ tha phương?


Và...

Có mấy ai đếm đủ bao cơn nhớ?
Dù chính ta...
chẳng để ý bao giờ

Giữa hoang mang bao nhiêu điều trăn trở
Vướng mắc hoài chẳng giải đáp một câu...

Sâu trong ta
vang một tiếng nguyện cầu
(chỉ khẽ rung thôi, tiếng thì thầm rất nhẹ)
giọng ta buồn
mấy phần run hoang phế
- Em đâu rồi, anh ước Em ở đây

Để ôm ấp...

Để yêu thương...

Để vuốt ve...

Một thấn thân tròn đầy

Để dịu đi

...một nỗi buồn vô cớ

Một nỗi buồn khi xa vắng người yêu
Một nỗi buồn cô quạnh đến hoang liêu

Một nỗi buồn

...bao trùm lên tất cả...

For The Muse.

Ta nhớ Em đến vô cùng tâm trạng...

Hình như ta đã chợt nhớ Em hơn
Trong xa vắng những nỗi niềm mỏi mệt

Em của ta ơi,
trong một ngày tắt nắng
Ta đã nhớ Em nhiều
-đến nắng cũng liêu xiêu

Ta nhớ Em loang đỏ cả trời chiều
Đêm đến nhanh để ngày qua,
vội vã

Ngày qua đi,
gió cũng buồn tắt cả
Ta ngủ vùi trong hối hả yêu thương
Thiếu vắng Em,
ngày mới cũng vô thường
Gió loạn nhịp,
và lòng người vẫn nhớ

Ta vô hình nghe tiếng Em dịu nhỏ
- Đêm khuya rồi, sao chưa ngủ đi thôi
Ừ đêm khuya, nhưng...
lòng nhớ Em ơi !!!
Dỗ giấc ngủ đến vô miên cùng cực

12 giờ - nửa đêm
Ta vẫn thức...
Bài thơ tình vẫn lăn lóc dở dang
Nỗi nhớ Em say khướt đến bạt ngàn
Ôi...
có đêm nào ta tạm quên nỗi nhớ?

Chỉ tạm quên thôi, cũng sẽ là bất khả
Bất khả quên Em và bất khả nhớ nhung
Ta
- đam mê,
- say đắm
đến vô cùng
Chỉ một giây thôi
cũng có Em hiển diện

Trọn đêm nay
và nghìn đêm nghìn kiếp
Ta quay cuồng trong mỏi mệt
si mê
Ta hân hoan
Ta chờ đợi ngày về
Ta...
sẽ ôm Em
sẽ hôn Em
Và...
sẽ yêu Em

mãi mãi !

Viết trong một ngày nhớ Em không nói nổi thành lời...

Tuesday, December 5, 2006

Thơ, và những hoài niệm

Em ơi...
Có nghe chăng
ánh bình minh buổi sớm
mặt trời...
tỏa sáng đại dương,
cây cỏ, chim muông...
hòa ca cùng tiếng hát
trong lành...
Và...
trên cao kia,
những chú chim nhảy nhót, bay lượn
chao đôi cánh...
cất tiếng hát gọi bầy
cùng với gió, ánh sáng và cỏ cây
vươn tới muôn nơi
thức tỉnh...
một ngày mới
...

Một ngày mới đã sang
bóng đêm,
đã không còn...
ánh mặt trời mang niềm hi vọng
thổi tắt đi...
những đắng cay, phiền muộn
hãy quên đi tất cả
để bắt đầu...
một ngày mới
...

Một ngày mới đã sang
mọi chuyện buồn
chỉ còn là dư vị
tương lai ở phía trước
vẫn đợi chờ
một điều kì diệu...

Bình minh trên đại dương

16/05/04
*
* *

Thật buồn cười, đêm nay lục lại những tác phẩm đồ họa mình thiết kế cách đây hơn 2 năm, gặp lại bức ảnh này cùng bài thơ nhỏ nằm im lìm ở một góc trong máy tính...

16/05/04...

Hai năm rưỡi trước, hóa ra mình mới bỏ Design được hơn 2 năm, không lâu đến 3 năm như mình tưởng. Nhớ lại tình cảnh trước, thức nguyên đêm chỉ để nghịch đống công cụ xử lí ảnh, đùa cùng màu sắc và bố cục để cho ra những bức ảnh theo mình là đẹp, cái niềm đam mê tưởng chừng sẽ theo đuổi cả sự nghiệp đó vậy mà cũng bỏ được 2,5 năm...

Tháng 5, cuối năm học lớp 11. Đọc lại bài thơ kia tự nhiên thấy một chút bồi hồi, bài thơ đầu tiên, vẫn đang đi học...

Cái cảm xúc nhất thời sau khi ngắm một bức ảnh vừa tạo ra, sung sướng vô bờ viết một mạch từng ấy câu chữ ngổn ngang cho ra đời một thứ có thể gọi là “thơ” hình như chưa bao giờ lặp lại sau đúng 2 năm. Chẳng hiểu vì sao, mà thời gian để viết tiếp một bài thứ hai lại dài như thế...

Hồi còn đi học, cái sự học văn thật dở khóc dở cười, chuyên tóan từ nhỏ, đến cấp 2 chuyển thành chọn, rồi lạc vào một lớp nghiêng về khối A – Kim Liên, lại thêm cách dậy Văn quá tẻ nhạt làm mình quên mất đã từng là một thằng thích văn, đọc sách từ nhỏ...Cấp I, khi bạn bè nghiền ngẫm những Songoku, Anime,...thì truyện Nguyễn Nhật Ánh mình đã nghiền ngẫm gần hết, thơ ông cùng những khái niệm rất mơ hồ về Tình Yêu trong đầu óc non nớt của thằng trẻ 12, 13 tuổi chưa hiểu hết được, thế mà từ những bộ dài đến ngắn đều thuộc lòng...

Chẳng hiểu sao cho đến tận bây giờ, khi đã định hình một niềm yêu thích riêng về văn – thơ, thì khi nhìn lại quãng thời gian cấp 3 ấy, cũng chẳng thể nào yêu nổi một bài thơ, ức chế văn học của giáo dục chăng? Có ai ngờ (và cả mình nữa) 2 năm sau khi trải những biến cố của cuộc đời, cùng những va chạm chẳng bao giờ tránh được, thì hình như chất khối D của một học sinh chuyên tóan mới vỡ ra thì phải, biết đâu...

Tháng 5 năm nay, chẳng thể nhớ rõ cái khoảng thời gian nặng nề đó, nhưng cứ cho là tháng 5 đi, mình viết thơ lại...Hình như đó là một điều rất giản đơn, chỉ như một thứ vui đùa cho quên ngày đoạn tháng (tháng 5 trước mình ở Kauhava), viết văn – mà hầu hết là cảm nhận văn học, và những hồi ức về games, làm thơ – tập tễnh những câu đầu thỏa niềm mong nhớ, chẳng rõ vì ai, mông lung và phức tạp...

Đọc lại cái bài trên, tự bật cười vì cái vụng về của chính mình 2 năm rưỡi trước, lại tự thấy có chút đắng cay...Qua lâu rồi cái thời chỉ có gió, mây, cỏ cây hoa lá bình yên như thế, thơ vui tươi chan hòa một màu nắng rất đẹp, àh, lúc đó làm sao biết được những chuyện gì sẽ đến trong tương lai?

Tháng năm từ độ em đi vắng
Viết mấy vần thơ cũng ngổn ngang...

Tự dưng lại nhớ đến câu này, chẳng ngờ thơ viết 7 tháng sau lại hợp tình cảnh đến thế.

7 tháng qua, thơ ta đã khá lên nhiều, từ dạo xếp bốn câu thành một bài tứ tuyệt cực khiêm tốn, cho đến nay đã viết nổi những bài thơ dài, 7 tháng của những nỗi nhớ, của những buồn – vui, thăng trầm...mang đến thơ mình chẳng nguyên vẹn vẻ hoang sơ kia nữa, đã buồn đi rất nhiều...

Từ dạo quen và yêu Em (Moon), ngoài những lúc hạnh phúc tột cùng cùng Em tại Hà Nội, thì tự độ tháng 5 ấy đến nay, chưa một ngày ta vơi đi nỗi nhớ. Yêu Em thiệt thòi quá, so với hơn 2 năm ở cạnh người, thì 2 tháng ở cạnh Em ít ỏi chẳng là bao, vậy mà...

Một-vần-thơ-rất-nhiều ý lặp
Một-vần-thơ-nhỏ-nhẹ-liêu-xiêu
Những vần thơ viết tặng em yêu
Rồi bao nhung nhớ
thơ giữ lại

Và...

Giữ lại cho tôi vương vấn mãi
Những nỗi vô hình chẳng gọi tên
Là những xúc cảm
giữa ngày và giữa đêm
Có những lúc
chẳng bao giờ trở lai...

Tháng 5 mang người đi, và mang Em đến bên ta, dịu dàng...Ta chẳng tiếc bất cứ điều gì người để lại, cũng chưa từng nhớ đến người một lần đủ sâu từ khi Em đến, cả ngay bây giờ cũng vậy. Em lấp đầy ta những khoảng trống rất mông lung của nỗi buồn xa nước, quen Em là một điều kì diệu, những điều kì diệu chẳng bao giờ biết trước, và đoán nổi tại sao !

7 tháng, thơ ta buồn lắm, những thơ buồn ta viết (mà một mai lỡ Em có đọc được, thì chắc cũng chẳng tin ta viết những câu ấy) bay bừa bãi khắp nơi, lưu lạc trang web nào ta chẳng còn nhớ nữa, dạo ấy nào có biết quý thơ mình, chỉ mong viết để giải tỏa nên đâu còn lưu trữ nữa, cũng chẳng nhớ nổi một câu thơ, chỉ biết chúng là buồn...

Những-nỗi-buồn-chưa-có-nổi-một-người-yêu
Những-nỗi-buồn-xa-vắng-đến-hoang-liêu

Thơ ta buồn như vậy, nên trước giờ viết cho Em vẻn vẹn hơn ba chục bài, theo trí nhớ của ta là vậy, vui bên Em, chẳng thể nào tặng Em những tâm tư buồn não, yêu Em, chẳng thể nào viết cho Em những cảm xúc chơi vơi của miền xa cách...Có phải tự nhiên đâu, ta chẳng bao giờ cho Em biết một góc nhỏ tâm hồn trong thơ như vậy, chỉ đến khi...

Xa Em rồi, mới thấy nhớ Em nhiều như vậy. Từ hôm nào ta đã cho Em những bài thơ cũ rích, là vì Em làm ta vui thực sự, cảm xúc dâng trào và lại muốn sẻ chia, thế là nói, là tuôn ra hết thảy, ai bảo Em từng nói dù chuyện gì mình cũng chia sẻ với nhau, dấu Em làm ta cũng thấy buồn.

Đọc thơ ta, người vui người buồn, người ca tụng người chê bai...Có người đem lòng yêu (chỉ là thơ thôi, chẳng phải người), có người mang nỗi sợ (những nỗi lòng thẳng thừng quá mà Em), chỉ duy có một người chẳng nói nổi một câu...

Em vô cảm hay là Em hữu cảm
Khi đọc thơ Anh
Em chẳng nói một lời
Khen – Chê – Thích – Ghét hay Buồn cười
Em ơi...
Chẳng bao giờ Em dành cho một tiếng

Chỉ duy có một nụ cười
nhỏen miệng
Mắt hình như
cũng sáng vọng tia vui

Là thật hay sai
anh chỉ dám ngậm ngùi
Uh !
Chắc Em thích
nhưng...
lòng Em không nói
Vì Em-bí-ẩn-như-những-viên-pha-lê-sáng-rọi
Vì Em-bí-ẩn-như-ánh-trăng-đêm-chiếu-chói
Vậy nên Anh luôn chẳng hiểu bao giờ


Em luôn là một cá thể riêng biệt nhất, có lẽ vậy chăng nên anh bị thu hút bởi Em? Em có chung một cách nghĩ, cách cư xử làm anh luôn phải ngẩn ngơ hàng giờ, chỉ có Em mới làm anh say mê và mãi tìm cách để cưa cẩm Em như vậy, chưa bao giờ anh được Em tung hô, hay khen ngợi, ôi, phải điều đó không làm Em thành một niềm theo đuổi không mệt mỏi cả trọn đời? Là do kiêu hãnh anh muốn Em phải ca tụng, hay vì anh chỉ cần một người yêu anh giản dị mà mãnh liệt như vậy, dù chỉ là anh rất đỗi bình thường, chẳng phải thơ ca tung bay rải rác, hay lãng mạng đến tận chân mây...

Chỉ biết rằng, anh yêu Em, và Em cũng yêu anh rất nhiều.


Rất xa xôi
của những nỗi vô cùng
Từ
buồn
nhung nhớ
đến –
mông lung
Giữa một khoảng dài
mười nghìn kilomet
cách em cưng
Anh lo lắm một giấc đông
Em lạnh...

Cũng bên này
một khí trời hiu quạnh
Nhưng chẳng bao giờ
rét nổi được anh đâu
Luôn mang Em ấm áp trong đầu
Nhưng thật lạ
Là Em luôn thấy lạnh...

Là đêm đông,
lại thêm người xa cách
Những-đêm-buồn-cứ-mải-miết-buông trôi
Những-đêm-buồn-cứ-nỗi-nhớ-buông-rơi
Em thấy lạnh...
phải thôi, anh đâu thể...

Anh đâu thể ở gần Em như thế
Anh đâu thể ấp ám ủ thân mình
Nương hơi ấm cho gót hồng đương xinh
Và mang hơi lạnh trên môi hôn còn mới

Những cái ôm – một giây thôi – rất vội
Cũng chẳng bao giờ anh có nổi đêm nay
Ít nhất cũng 5 tháng thêm chục ngày
Khi hè đến mới huy hoàng trở lại

Đêm qua, đêm nay, và các đêm trôi mãi
Chẳng biết đêm nào
Anh mới gặp lại Em
Àh, thời gian vừa tính xong đã quên
Cũng 5 tháng, thêm chục ngày không kể...

Moon’s Day 040506 – 041206
11:58 pm

còn duy 2’ nữa là qua ngày mới...

Monday, December 4, 2006

I n t r o d u c t i o n

Moon’s Day 040506 – 041206


7 tháng kể từ ngày đầu tiên quen biết Moon...

Blog này được tạo ra đúng 7 tháng kể từ ngày đầu tiên đó, với ý nghĩa đặc biệt như vậy nên Blog này đặt mang tên .M.O.O.N.L.O.V.E. và sẽ không bao giờ bị thay đổi.

Trước nay tôi tìm kiếm một nơi riêng tư trên mạng để có thể viết mọi cảm nhận của mình mà không sợ những ánh mắt hiếu kì tò mò dò xét, Yahoo Blog làm khá tốt vai trò này, có điều những tính năng của nó còn hạn chế nhiều mặt, nên tôi chuyển sang dùng Google Blog và thực sự thỏa mãn với những gì có được.

Bài thơ nhỏ này được làm với tất cả ý nghĩa chào mừng blog mới, và tình cảm về Moon luôn hiển hiện trong tâm trí...


Xin một góc nhỏ
để thơ tôi...
Cùng với văn chương
kể chuyện đời

Cả triệu thăng trầm
theo năm tháng
Hồi ức mỗi mảnh
vướng một nơi...

Thơ thẩn chữ nghiêng
dòng tự vấn
Những nỗi vui – buồn
trải nhẹ tênh
Thời gian...
mải miết trôi thư thỏai
Thơ tôi lưu lại
vẫn một vần

Một-vần-thơ-rất-nhiều-ý-lặp
Một-vần-thơ-nhỏ-nhẹ-liêu-xiêu
Những vần thơ viết tặng em yêu
Rồi bao nhung nhớ
thơ giữ lại

Giữ lại cho tôi vương vấn mãi
Những nỗi vô hình chẳng gọi tên
Là những xúc cảm
giữa ngày và giữa đêm
Có những lúc
chẳng bao giờ trở lai...

Tên Moon riêng một vần tươi mãi
Sau tiếng “Yêu Em” đứng cận kề
Và từ “Anh”...
ghép vào dung dị
Hồi ức tình tôi
một cõi mê...

Trải khắp thiên hà
Em hội tụ
Những gì tinh túy của đất trời...
Còn tôi là ánh sao le lói
Sáng rực rỡ khi
Em yêu tôi...

Moon’s Day – 041206
Sunday 03:54 am