Thursday, December 7, 2006

Ta gọi Em là rất nhiều nỗi nhớ

Viết cho Em
...vào một đêm xa lắm
Hạt mây chiều đã tắt hẳn dương quang
Đông hoang vu mang tuyết đến
dịu dàng

Nghìn đêm lẻ cùng muôn ngàn nước mắt...

Rừng phong sương,
đường chân trời tím ngắt
Tím ngắt trời chiều và tím ngắt yêu thương
Tím trong lòng tím cả những vệt buồn
Đông xa Em chỉ mang màu
...lạnh lẽo

Tự bao giờ
Khi đường Tình chia nẻo
Ta sang ngang
chẳng mấy lúc ở gần...

Ở gần Em
....chờ nhé! đợi sang Xuân
rồi Hạ đến
- vui mừng mùa tương tụ !

Trải bao đêm muộn màng ru giấc ngủ
Nhớ đến lịm người hương sắc của...

Người Yêu !!!

Ôi...thoảng du dương mùi hương sắc mỹ miều

Vừa quen

Vừa mê đắm

Lại...

Vừa thơm ngây ngất...

Hà Nội đêm...
...có một người ngủ gật
Khi đang đọc kìa – những tin nhắn yêu thương

Hà Nội đêm...
...riêng một cõi thiên đường
Chẳng hoa lệ nhưng ánh Moon rực rỡ (*)

Ta tặng Em bài thơ tình dang dở,
hiến dâng Em cùng vô vàn nỗi nhớ

Ta tặng Em một xanh lam ngọc lộ
Ngọc pha lê tinh khiết đến vô cùng

Ta gọi Em là nỗi nhớ mùa Đông
Vừa rất lạnh lại ấm nồng

Hạnh ngộ...

For The Muse.
Viết trong một đêm mất ngủ, Seinajoki chỉ còn lại 5 tháng...

No comments: