Saturday, December 9, 2006

Cô Độc

Ta vẫn tự cho ta là cô độc
Riêng một mình hứng chịu nỗi đơn côi...

Một thứ bẩy với nỗi buồn vòng quanh
Cứ luân phiên
Cứ dạt dào
Chảy mãi...

Rất sâu trong ta
tiếng thở than vang lại
Vừa thật dịu buồn, vừa quặn xé thương đau

Ngày trôi đi, dầy thêm nỗi nhớ nhau
Cứ khắc khỏai chảy lan hòai nặng trĩu

Tiếng Em...
từ phương nào dìu dịu

Cũng thật gần sao lại quá xa xôi

Đâu có đau thay nỗi nhớ của đất trời
Nỗi nhớ Em – nỗi đau miền đất khách
Có chịu thay đâu những cảnh đêm
hoang lạnh...

Vậy nên Em
chắc vẫn tưởng ta vui...

Ôi những nghẹn ngào khi trời buông bóng tối
Những vô bờ thương tiếc ngày trôi qua
Sương giăng xuống - mưa buồn rơi yên ả

Yên ả rợn người
Yên ả của cô đơn...

Giận Em ư? Hay oán trách dỗi hờn
khi cô độc riêng mình ta chịu đựng

Giận Em ư? Liệu rồi ta có xứng...
trách Em rồi lại nói lời Yêu luôn?

Tại thời gian,
tại xa cách,
tại buồn...

Tại quạnh hiu của nhiều-điều-muốn-nói
Tại Em đâu mà quy trách, hẹp hòi

Ta biết vậy nên chỉ trách mình thôi...

For The Muse.

No comments: