Đêm Hà Nội không Em, cả Đô Thành im lìm không nói nổi...
Đêm đầu tiên...
Hà Nội không Em
những con đường dài dần về
...vô tận
sự lặng im nối đuôi nhau
...chất ngất
Vọng điêu tàn tiếng cỏ úa khóc than
...
.
Đêm đầu tiên...
thiên sứ bỏ địa đàng
cánh mỏng manh Em bay về vùng mới
chưa kịp chia tay...Em tung mình rất vội
Để thiên đình thao thức nhớ ngẩn ngơ
...
.
Đêm đầu không Em...vũ trụ hóa hoang sơ
và Hà Nội sầu lên trong đáy mắt
cả Đông buồn cũng giận hờn ghẻ lạnh
Ghen với nắng Sài Gòn
...dụ dỗ được người yêu...
...
.
Gió nhớ Em... chẳng thiết mở lời trêu
như vẫn đùa với tóc Em ngày trước
Gió nhớ Em... gió cuộn mình uốn lượn
múa điệu buồn... xào xạc...
...tiếng tan hoang...
...
.
Ta nhớ Em...
bỏ quên đời tiếng hát
chỉ nén lòng viết được mấy dòng thơ
câu chữ buồn cũng xao xác dại khờ
Run lẩy bẩy chẳng xếp thành thơ nữa...
...
.
Đêm không Em... cả thiên hà chết nửa
Nửa thiên hà cũng than khóc nghẹn ngào
Đêm không Em... vầng nhật nguyệt xanh xao
Chỉ le lói những tia buồn bàng bạc
...
.
Em của ta ơi – Em lạnh lùng kiêu bạc
mất Em rồi... Hà Nội cũng thành không
Chờ Em về tung cánh với phiêu bồng
Hà Nội và ta lại bừng lên khát vọng
Không có Em...
... cả trần ai buồn lắm...
Đêm đầu pé Moon xa Hà Nội, cũng là đêm của một ngày Moon’s Day ý nghĩa, Em ơi, nhớ Em nhiều lắm, chẳng phải mỗi mình anh, mà cây cỏ, gió mấy Hà Thành cũng đang thở than vì nhớ Em...Trời ơi, xin nhờ thơ nói hộ chút lòng mình, dù chỉ một chút thôi, để nỗi nhớ Em, cầu xin hãy vơi đi phân nửa, để đêm nay anh được ngủ yên...
Em ơi, trở lại đi Em, nhớ Em vô cùng mà nén lòng không dám nghĩ, vì nghĩ rồi, lại thấy nhớ Em hơn...
02:13 am 261206
Hello world!
9 years ago
No comments:
Post a Comment