Sunday, December 10, 2006

Ta xin lỗi Em...

Ta xin Em hãy cười lên Em nhé
Để ta trở về lại đúng ta xưa...

Em của ta ơi
hơn nửa ngày xa cách

Tại vì đâu lại trở thành giận nhau?

Tại vì ta

vì ta...

khi nỗi nhớ phai màu
Ta chẳng thể kiềm lòng vui được nữa

Gặp lại Em
- những nỗi buồn dang dở
Dấu vui mừng trong giọng nói buông lơi

Gặp lại Em – chẳng dám mở một lời
Vì ta sợ thốt ra – chỉ những lời...
trách móc

Gặp lại Em - một nửa lòng ta khóc
nửa lòng vui xao xác đỉnh linh hồn

Ôi dịu dàng, e ấp những nụ hôn
Muốn trao lắm nhưng...
cuối đường rụt lại

Ngày trôi qua, lại đêm buồn xa mãi
Em về muộn rồi, có đáng giận không
Em?
Từ tinh mơ cho đến tối lên đèn

Em để mình ta trong cô đơn

buồn lắm...

Ta phải đâu Em – một chú hề bắng nhắng
Mà chỉ cười đùa chỉ bẽn lẽn vui chơi

Ta là ta, gã công tử ngạo đời
Có giận hờn và ghen tuông đó chứ

Ta nhớ Em đến lực cùng cạn kiệt

Rất...


Rất...

Rất...

Buồn...



Rất...

Rất...

Rất...

Thương đau

Ta nhớ Em nguyện vẹn cả ngàn sau
Dù năm tháng có qua đi, vẫn vậy

Em của ta ơi, thôi nào...
đừng giận lẫy

đừng mang buồn gửi lại chốn dương gian

Em của ta ơi, ta gửi lại đại ngàn
Một lời hứa – trọn đời ta sẽ giữ

Em của ta ơi, trái tim người

trinh nữ

Có đáng muộn phiền vì gã ngốc này không

Em của ta ơi, ta hứa đến tận cùng...


Xin vĩnh viễn không làm Em buồn nữa !


For The Muse.

No comments: