Monday, December 11, 2006

Đêm

Đêm đã qua, của rất nhiều nỗi sợ...

Đêm...
...qua rồi
của rất nhiều thổn thức

Ta ngủ vùi trong yên ả mông lung
Những giấc mơ cõi vô hình
rơi rụng

Có khi nào ta thấy mình trong đó ?

Ôi cái đêm...
...của nỗi buồn bỏ ngỏ...
Như giấc mộng hoang tàn
vừa chớp tắt sau mê

Đêm...
...của những lúc nỗi nhớ Em
tràn về

Dìu dịu thôi nhưng lòng buồn chất ngất

Đêm...
...của đối diện giữa rất nhiều sự thật
Sự thật về ta – về cuộc sống – về đời

Đêm...
...của ngút ngàn những tích tắc buông trôi
Có tích tắc nào – dù chỉ một giây thôi
bình thản

Đêm...
...của những nuối tiếc, của đau thương, mất mát

Của sự chảy hòai - dòng chảy của thời gian

Đêm...
...một đêm trắng nôn nao đến hoang tàn

Ta vừa thiếp ngủ...
...để chôn vùi đi mọi thứ...


For The Muse.

No comments: