Saturday, December 9, 2006

Ru Em

Ngủ đi Em nhé ngủ ngoan
Đêm hoang lạnh vẫn vẹn tòan chiêm bao

Sương rơi rơi - vệt mưa buồn
phảng phất

Gió nhạt nhòa – vi vút ánh trăng đêm

Sương đọng lại trên đôi mắt của...

Em

rồi lăn nhẹ, xuống đôi môi...

trinh nữ

Trời về đêm – một người còn chưa ngủ
nhớ một người – cũng đang thức
xa xôi

Ngủ đi Em, đêm xuống muộn mất rồi
Ngủ ngon nhé, và ngủ ngoan

Em nhé !

Hà Nội đêm, tiếng ai kia thở nhẹ
Em trở mình đắp lại mảnh chăn rơi
Lại thiếp đi giữa giấc mơ
rất vội

Em lạnh à?

Anh gửi ấm về Việt Nam cho nhé...

Giả định như, mình đừng xa như thế
Chắc giờ này...
vẫn đang ở cạnh nhau
Vai anh nâng niu – Em nghiêng dịu ngả đầu
Rồi ngủ nhi? – giấc mơ hồng
đến nhé

Giả định như, mình đừng xa như thế
Em sẽ ngủ vùi – những giấc ngủ
vô ưu
Không lo toan, không suy nghĩ bao điều
Để chiêm bao Em được vẹn tòan
thắp mãi

Ôi miên man...những đêm buồn khắc khỏai
Có đêm nào thôi nỗi nhớ đâu Em

Anh – Em

hai nửa yếu mềm...

Đêm khuyết rụng vì rất-nhiều-nỗi-nhớ

No comments: