“Nhớ chị quá không ai ôm Bông nữa
bữa cơm ăn cũng bỏ còn một nửa
ủ rũ buồn sưởi nắng chẳng kêu...meo...
chị Moon đi sao chẳng mang Bông theo
đành phải chơi cùng lũ Boo, lũ Kid
bọn trẻ con cứ sủa hòai nhắng nhít
ngán ngẩm buồn lại ngủ tiếp lăn queo”
Kid mọi khi hay nói cười ngặt nghẽo
Mấy hôm rồi chỉ thấy ngồi không thôi
Hết đùa nghịch cũng hết cả chạy chơi
Không ai dắt nên cậu chàng buồn nhỉ
Boo thì ngoan, chỉ ngồi im ngẫm nghĩ
nhớ chị Moon nên thủ thỉ bạn hiền
Kid ngồi không ngơ ngẩn ở trước hiên
Cả hai pé nhớ chị Moon lắm đấy
Đông lạnh lắm nên Bông nằm ngủ vậy
thấy mảnh chăn cũng lạnh quá đi thôi
không có hơi ấm của chị Moon nữa rồi
thiếu đi cả một vòng tay êm ái
Hai bạn Kid, Boo tuy mới còn trẻ dại
mới về nhà được mấy tháng chưa lâu
nhưng vẫn nhớ chị Moon hay xoa đầu
rùi nựng nịu mỗi khi cho ăn nhé
Cả ba pé đều mắt buồn ướt lệ
Khe khẽ nhìn ra phía cửa nhớ mong
Len lén khóc chẳng dám để ai trông
Mong chị Moon về mau chiều thứ sáu
Chị Moon ơi chị về chiều thứ sáu
Nhớ có quà cho ba pé em nha
Nhớ chị lắm và mong quà quá nha
Không có quà, chi Moon...đừng về nữa
Pé Moon về nhanh nhé Em, ba pé kia nhớ Em, anh cũng nhớ Em nhiều lắm :*
05:23 pm - 271206 -
No comments:
Post a Comment