Wednesday, December 27, 2006

Ngày thứ ba Em xa Hà Nội

Người đi hoa chết trong mùa nhớ...

Không có Em...
gió thôi không bay nữa
dấu mắt buồn e ấp gục vào mây

Không có Em...
thủ thỉ suốt ba ngày
mây nuốt lệ nén lòng thôi thương nhớ

...
.

Bông cẩm chướng
nghiêng ngả mình nhắc nhở
“còn hai ngày... “
...nghẹn lại chẳng thành câu
để hướng dương băng khiết
...cũng u sầu
nhìn lửa đỏ mặt trời không nở nụ...

Cẩm tú cầu cánh hoa mềm quyến rũ
cũng nhạt nhòa
héo úa điểm sương tan
nụ tường vi kiêu bạc phải ngỡ ngàng

không có Em...
không còn tinh tú nữa...

Mọi sắc hồng của tinh hoa hội tụ
ở đôi mày lá liễu cùng môi hôn
Em đi rồi...
hoa lá cùng đượm buồn
chẳng thiết tha nhún nhẩy mình khoe sắc

Linh hồn hoa ngẩn ngơ
đành phó mặc
kệ thời gian mặc kệ lá hao mòn
không có Em để đua sắc phân hơn
hoa giận hờn...

... vì Em là đẹp nhất !

...
.

Ôi vị thời gian
cứ lạnh lùng chất ngất
chảy luân hồi
khắc nghiệt đến thê lương
biết bao giờ cho đến cửa thiên đường

Thiên sứ Em nở nụ cười ngọc bích
Lệ đan sa...
dấu môi mềm tinh nghịch

ướt mắt cười thấm đẫm cả mi hoen

...một thiên đường chỉ còn anh với Em...


“Người đi hoa chết trong mùa nhớ...” . Anh từng đọc đâu đó câu thơ này, quả thật khi xa Em, mới cảm nhận được hết nỗi nhớ điên cuồng ấy... Pé Moon thích cẩm chướng, hướng dương, và nhiều lòai hoa khác, đối với Anh, những vẻ đẹp của tự nhiên ấy không đâu bằng đôi mắt nụ cười Em giản dị. Ba ngày Hà Nội không Em, cả thiên nhiên cũng chịu màu thương nhớ, ba ngày của xa Em, cả lòng anh cũng ngất ngây vô bờ, nhớ Em và nhớ Hà Nội...
Hai ngày nữa Em lại về, Em nhé !

01:57 pm - 271206 -




No comments: