Saturday, December 30, 2006

Tương tụ




Ta vừa gặp lại Em
sau bao ngày xa xôi cách trở

...
.

Khóc đi Em
cho trọn niềm thương nhớ
để mắt buồn nhỏ lệ xuống môi hôn...

...
.

Ta sẽ nghiêng mình
dâng hiến cả linh hồn
và ước vọng

Nếu Em rơi nước mắt !

...
.

Khóc đi Em
đừng nén lòng ngoảnh mặt
rồi gục đầu run rẩy xuống vai ngoan

Ta sẽ trìu mến
ôm siết thật dịu dàng
rồi ngất lịm

nếu Em rơi nước mắt !

...
.

Khóc đi Em
nụ cười kiêu sa
nụ cười vô ưu
nụ cười hồng hạnh

không đẹp bằng những giọt lệ đâu Em

Khi mắt biếc nhu mỳ...
đã ướt đẫm mi hoen...

Ta sẽ lặng người
nhìn Em rơi nước mắt...

...

Vì sao ư ?

Đơn giản lắm...
Vì lệ Em là ngọc
là linh hồn cao quý của Tình Yêu !
dù Em buồn đau...
ngây ngất cả vạn điều

Xin dành lệ cho lần tương tụ nhé !

...
.

Lần người ra đi, Em sẽ cười thật khẽ
để người không buồn, không luyến tiếc chia ly
dù thật lòng...
Em chỉ muốn khóc... khi tiễn biệt người đi
nhưng lệ sẽ chỉ rơi...
khi người quay trở lại...

...
.

Những lời này
trọn đời ta nhớ mãi

Nên bây giờ...

Ta đã về rồi
hãy cứ khóc đi Em !
đừng cố dấu những chỉ cử yếu mếm

hãy cứ khóc... khóc òa lên cho thỏa !

...
.

Ngọn gió hạ phong trong bóng chiều lơi lả
giỡn nô đùa thổi tóc mái đùa trêu
Mắt biếc Em thơ dại mộng mơ nhiều
Vừa ướt đẫm...

vẫn kiềm lòng không khóc !

...
.

Khóc đi Em
cho một đời khuyết ngọc
lệ sẽ dung hòa sự khuyết thiếu thôi Em
lấy nước mắt làm nguyên khí để quên

Em khóc nhé
một lần và mãi mãi !

...
.

Lệ đan sa...
em giật mình nén lại

Ta nghẹn nghào
cứ khóc nữa đi Em...
đừng rụt rè như cái thuở mới quen
cứ khóc nấc...


ta run mình rơi lệ...

...
.

Em vẫn sợ nếu một ngày như thế
lệ chảy tràn
không nói nổi một câu

Ta chỉ muốn Em khóc
để nhẹ bớt nỗi sầu

Ngày tương tụ
Em sợ rơi nước mắt...

Vì Em sợ khóc
sẽ hỏng ngày gặp mặt
suốt tám tháng trời xa cách
với nhớ nhung

Ôi những giọt nước mắt
si mê, mặn nồng

Em cứ khóc, dấu lòng mình sao nổi...

...
.

Những cái ôm
vừa dịu dàng – nóng hổi
và dấu môi mềm
băng khiết đẫm lệ sương

Moon ơi – người con gái thân thương
Người như Em – vĩnh viễn là duy nhất

...
.

Vì Em biết
không lừa được sự thật

Gặp lại thôi, rồi sẽ lại chia ly
Bốn tháng bên nhau
đâu có nhiều nhặn gì

Em sợ sẽ khiến ta sờn lòng đi tiếp...

...
.

Ta sẽ lại đi...
nhưng không phải vĩnh biệt
chỉ nhẹ nhàng theo mây gió thôi Em
sau tám tháng trôi qua rất êm đềm

Ta trở lại
trong ấm nồng tương ngộ

...
.

Ngây ngất thiên đường – nụ cười bỡ ngỡ
Khúc khích môi mềm - ấm áp thiên thai

Ta và Em – âu yếm giữa trần ai

Trong tay ngọc...

...thiên thần Em...

...đã khóc...



Trên đời này, nếu coi chia ly là nỗi đau lớn nhất của lòai người, thì tương tụ là niềm hạnh phúc tinh khiết nhất. Ta đã từng chứng kiến bao cảnh hợp – tan, và thật kì lạ, nước mắt đã tuôn là dư vị mặn chát còn sót lại. Chia ly – khóc cho nỗi đau xa cách người thân yêu, nước mắt người ở lại xanh xao và ngây dại. Đó là minh chứng của tận cùng nỗi đau, khi lệ rơi ra, và mắt cũng buồn khép lại. Thổn thức lắm khi nhìn những giọt nước mắt ấy, rơi rụng, rồi vỡ tan như tiếng lòng chua chát...Tương tụ - khóc vì niềm vui vô bờ tràn ngập, là những xúc cảm chất chứa được dịp giải phóng, vỡ òa và tuôn trào trong hạnh phúc vô biên, ngập tràn cùng cực. Mắt của người tương tụ nhau, không nhắm nghiền quỵ lụy, mà căng tròn hân hoan, sáng bừng lên một niềm sung sướng thẩm sâu từ đáy mắt. Lệ không đắng, mà ngọt lịm yêu thương. Không bi ai mà long lanh rực cháy.

Ngày ta ra đi, Em không khóc cho một lần xa cách. Này Em, Em hãy cứ như những con người đang quỳ gối kia, cứ khóc đi cho nhẹ gánh tơ sầu. Tội tình gì phải nén lòng như thế, để nhìn mắt Em đỏ hoe vì cố nén, lại như muốn vỡ òa lên trong một khoảnh khắc yếu mềm, ta thương Em buốt cả lồng ngực. Nhưng Em không khóc, Em cứng cỏi hay bướng bỉnh, để mặc ta khẩn cầu Em rơi lệ...Ta muốn Em hãy khóc, khi ta vẫn còn đây, chưa mất hút ở chân trời nào đó. Ta muốn Em yếu đuối khi còn ta bên cạnh, để cô đơn không xâm chiếm tâm hồn, một ngày nào đó, khi ta đã ở xa lắm.

Em không khóc.

Em muốn ta ra đi sẽ thật bình yên và vui vẻ, Em gánh hộ ta cái nặng nề của người ở lại, để nhường ta dịu dàng và đầm ấm. Ta không khóc, tất nhiên, không phải vì ta mạnh mẽ, mà đơn giản chưa bao giờ ta cho phép ta như vậy. Còn Em, Em không lệ thuộc vào những kỉ luật của bản thân, Em tự do thể hiện cảm xúc, hà cớ gì Em nén lòng như vậy ?

Là vì Em quá hiểu ta, Em hiểu ta sẽ đau khi nhìn Em rơi lệ. Có đôi khi, nghị lực của một người con gái khiến ta phải ngỡ ngàng...

Ngày tương tụ, chưa đến đâu nhưng ta biết Em vẫn sẽ không khóc, dù Em vui mừng đến thoảng thốt và xúc cảm trào dâng. Mắt biếc Em sẽ chỉ nhòe lệ, rơm rớm ướt, và len lén hong khô bờ mi hoen ấy bằng một nụ cười vô khuyết thật đẹp thôi, ta biết.

Giọt nước mắt của một người con gái khi hạnh phúc là những hạt thủy tinh băng khiết nhất. Ta sẽ chết lịm nếu nhìn Em như vậy khi tương tụ. Nhưng đau đớn thay, khi chỉ duy một lần ta được nhìn Em khóc, để dỗ dành yêu thương. Còn lại đâu, chỉ nghe tiếng nấc Em xa vời vợi, nỗi thống khổ nhất ta từng chịu, không phải xa Em, mà là Em khóc, ta không thể ở cạnh. Thôi, hãy để những chuyện đó tan đi, ta mong rằng lần tương tụ sắp tới, Em sẽ khóc nếu Em cần như thế. Hãy để mình tự do cảm xúc đi Em, cho nhẹ nhõm những vui – buồn Em phải chịu suốt khoảng dài kia nhé.

Khóc đi Em, khi có ta ở cạnh.


Viết tặng Moon nhân ngày gặp lại sau năm ngày xa cách nhớ thương, thật lạ kì khi hôm nay Em xuất hiện đúng lúc nhất, khi ta đang phải tự nói chuyện một mình cho vơi nỗi nhớ. Này Em, ta thích những câu chuyện Em kể cho ta hôm nay, giọng cười ấm áp và hồn nhiên như chưa có năm ngày xa cách đó. Những giấc mơ Em vô tình có được, ta sẽ cùng thực hiện khi tháng tư đến nhé. Ngủ đi Em, những giấc ngủ vô ưu, và lại mơ vô tư như thế nữa, mai kể lại để ta cười thêm, Moon nhé.

05:25 am – 301206 -

No comments: