Friday, December 8, 2006

Đêm trắng

Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ Em...

Ta nhớ Em
trong...
nửa ngày nắng chiếu
nửa ngày mưa

trọn vẹn một ngày yêu

Ta nhớ Em
ướt đẫm cả sương chiều
trời tắt nắng

và đêm buồn không gió

Viết cho Em
một bài thơ bỏ ngỏ
Chữ cũng ngả buồn trên những nét chưa phai

Một ý thơ buồn ở đâu đến
- lạc loài

Vẩn vương nhớ
câu cuối thành dang dở...

Ngày không Em – ngày buồn đến
...hoang sơ
Nắng cũng phiêu bạt - theo mây
- ẩn trú

Đêm không Em – là vạn đêm
...không ngủ

Thức ru mình...
Thức với một giấc mơ

Đêm miên man – trôi mãi đến vô bờ
chẳng xôn xao
chẳng dạo dào uyển chuyển

Ngày không Em – lại không Em – mưa tuyết...
rơi rất nhẹ nhàng

sao lạnh buốt đến hoang vu?

Nỗi nhớ Em...thách thức triệu ngôn từ
cũng chẳng kể nổi một phần



rất...
rât...
rất...

nhỏ

Đêm không Em – là đêm của nỗi nhớ
những nỗi nhớ vô cùng – những nỗi nhớ mong manh

Đêm không Em

Đêm hóa thành đêm trắng...

No comments: