Em ơi...
Có nghe chăng
ánh bình minh buổi sớm
mặt trời...
tỏa sáng đại dương,
cây cỏ, chim muông...
hòa ca cùng tiếng hát
trong lành...
Và...
trên cao kia,
những chú chim nhảy nhót, bay lượn
chao đôi cánh...
cất tiếng hát gọi bầy
cùng với gió, ánh sáng và cỏ cây
vươn tới muôn nơi
thức tỉnh...
một ngày mới
...
Một ngày mới đã sang
bóng đêm,
đã không còn...
ánh mặt trời mang niềm hi vọng
thổi tắt đi...
những đắng cay, phiền muộn
hãy quên đi tất cả
để bắt đầu...
một ngày mới
...
Một ngày mới đã sang
mọi chuyện buồn
chỉ còn là dư vị
tương lai ở phía trước
vẫn đợi chờ
một điều kì diệu...
Bình minh trên đại dương
16/05/04
*
* *
Thật buồn cười, đêm nay lục lại những tác phẩm đồ họa mình thiết kế cách đây hơn 2 năm, gặp lại bức ảnh này cùng bài thơ nhỏ nằm im lìm ở một góc trong máy tính...
16/05/04...
Hai năm rưỡi trước, hóa ra mình mới bỏ Design được hơn 2 năm, không lâu đến 3 năm như mình tưởng. Nhớ lại tình cảnh trước, thức nguyên đêm chỉ để nghịch đống công cụ xử lí ảnh, đùa cùng màu sắc và bố cục để cho ra những bức ảnh theo mình là đẹp, cái niềm đam mê tưởng chừng sẽ theo đuổi cả sự nghiệp đó vậy mà cũng bỏ được 2,5 năm...
Tháng 5, cuối năm học lớp 11. Đọc lại bài thơ kia tự nhiên thấy một chút bồi hồi, bài thơ đầu tiên, vẫn đang đi học...
Cái cảm xúc nhất thời sau khi ngắm một bức ảnh vừa tạo ra, sung sướng vô bờ viết một mạch từng ấy câu chữ ngổn ngang cho ra đời một thứ có thể gọi là “thơ” hình như chưa bao giờ lặp lại sau đúng 2 năm. Chẳng hiểu vì sao, mà thời gian để viết tiếp một bài thứ hai lại dài như thế...
Hồi còn đi học, cái sự học văn thật dở khóc dở cười, chuyên tóan từ nhỏ, đến cấp 2 chuyển thành chọn, rồi lạc vào một lớp nghiêng về khối A – Kim Liên, lại thêm cách dậy Văn quá tẻ nhạt làm mình quên mất đã từng là một thằng thích văn, đọc sách từ nhỏ...Cấp I, khi bạn bè nghiền ngẫm những Songoku, Anime,...thì truyện Nguyễn Nhật Ánh mình đã nghiền ngẫm gần hết, thơ ông cùng những khái niệm rất mơ hồ về Tình Yêu trong đầu óc non nớt của thằng trẻ 12, 13 tuổi chưa hiểu hết được, thế mà từ những bộ dài đến ngắn đều thuộc lòng...
Chẳng hiểu sao cho đến tận bây giờ, khi đã định hình một niềm yêu thích riêng về văn – thơ, thì khi nhìn lại quãng thời gian cấp 3 ấy, cũng chẳng thể nào yêu nổi một bài thơ, ức chế văn học của giáo dục chăng? Có ai ngờ (và cả mình nữa) 2 năm sau khi trải những biến cố của cuộc đời, cùng những va chạm chẳng bao giờ tránh được, thì hình như chất khối D của một học sinh chuyên tóan mới vỡ ra thì phải, biết đâu...
Tháng 5 năm nay, chẳng thể nhớ rõ cái khoảng thời gian nặng nề đó, nhưng cứ cho là tháng 5 đi, mình viết thơ lại...Hình như đó là một điều rất giản đơn, chỉ như một thứ vui đùa cho quên ngày đoạn tháng (tháng 5 trước mình ở Kauhava), viết văn – mà hầu hết là cảm nhận văn học, và những hồi ức về games, làm thơ – tập tễnh những câu đầu thỏa niềm mong nhớ, chẳng rõ vì ai, mông lung và phức tạp...
Đọc lại cái bài trên, tự bật cười vì cái vụng về của chính mình 2 năm rưỡi trước, lại tự thấy có chút đắng cay...Qua lâu rồi cái thời chỉ có gió, mây, cỏ cây hoa lá bình yên như thế, thơ vui tươi chan hòa một màu nắng rất đẹp, àh, lúc đó làm sao biết được những chuyện gì sẽ đến trong tương lai?
Tháng năm từ độ em đi vắng
Viết mấy vần thơ cũng ngổn ngang...
Tự dưng lại nhớ đến câu này, chẳng ngờ thơ viết 7 tháng sau lại hợp tình cảnh đến thế.
7 tháng qua, thơ ta đã khá lên nhiều, từ dạo xếp bốn câu thành một bài tứ tuyệt cực khiêm tốn, cho đến nay đã viết nổi những bài thơ dài, 7 tháng của những nỗi nhớ, của những buồn – vui, thăng trầm...mang đến thơ mình chẳng nguyên vẹn vẻ hoang sơ kia nữa, đã buồn đi rất nhiều...
Từ dạo quen và yêu Em (Moon), ngoài những lúc hạnh phúc tột cùng cùng Em tại Hà Nội, thì tự độ tháng 5 ấy đến nay, chưa một ngày ta vơi đi nỗi nhớ. Yêu Em thiệt thòi quá, so với hơn 2 năm ở cạnh người, thì 2 tháng ở cạnh Em ít ỏi chẳng là bao, vậy mà...
Một-vần-thơ-rất-nhiều ý lặp
Một-vần-thơ-nhỏ-nhẹ-liêu-xiêu
Những vần thơ viết tặng em yêu
Rồi bao nhung nhớ
thơ giữ lại
Và...
Giữ lại cho tôi vương vấn mãi
Những nỗi vô hình chẳng gọi tên
Là những xúc cảm
giữa ngày và giữa đêm
Có những lúc
chẳng bao giờ trở lai...
Tháng 5 mang người đi, và mang Em đến bên ta, dịu dàng...Ta chẳng tiếc bất cứ điều gì người để lại, cũng chưa từng nhớ đến người một lần đủ sâu từ khi Em đến, cả ngay bây giờ cũng vậy. Em lấp đầy ta những khoảng trống rất mông lung của nỗi buồn xa nước, quen Em là một điều kì diệu, những điều kì diệu chẳng bao giờ biết trước, và đoán nổi tại sao !
7 tháng, thơ ta buồn lắm, những thơ buồn ta viết (mà một mai lỡ Em có đọc được, thì chắc cũng chẳng tin ta viết những câu ấy) bay bừa bãi khắp nơi, lưu lạc trang web nào ta chẳng còn nhớ nữa, dạo ấy nào có biết quý thơ mình, chỉ mong viết để giải tỏa nên đâu còn lưu trữ nữa, cũng chẳng nhớ nổi một câu thơ, chỉ biết chúng là buồn...
Những-nỗi-buồn-chưa-có-nổi-một-người-yêu
Những-nỗi-buồn-xa-vắng-đến-hoang-liêu
Thơ ta buồn như vậy, nên trước giờ viết cho Em vẻn vẹn hơn ba chục bài, theo trí nhớ của ta là vậy, vui bên Em, chẳng thể nào tặng Em những tâm tư buồn não, yêu Em, chẳng thể nào viết cho Em những cảm xúc chơi vơi của miền xa cách...Có phải tự nhiên đâu, ta chẳng bao giờ cho Em biết một góc nhỏ tâm hồn trong thơ như vậy, chỉ đến khi...
Xa Em rồi, mới thấy nhớ Em nhiều như vậy. Từ hôm nào ta đã cho Em những bài thơ cũ rích, là vì Em làm ta vui thực sự, cảm xúc dâng trào và lại muốn sẻ chia, thế là nói, là tuôn ra hết thảy, ai bảo Em từng nói dù chuyện gì mình cũng chia sẻ với nhau, dấu Em làm ta cũng thấy buồn.
Đọc thơ ta, người vui người buồn, người ca tụng người chê bai...Có người đem lòng yêu (chỉ là thơ thôi, chẳng phải người), có người mang nỗi sợ (những nỗi lòng thẳng thừng quá mà Em), chỉ duy có một người chẳng nói nổi một câu...
Em vô cảm hay là Em hữu cảm
Khi đọc thơ Anh
Em chẳng nói một lời
Khen – Chê – Thích – Ghét hay Buồn cười
Em ơi...
Chẳng bao giờ Em dành cho một tiếng
Chỉ duy có một nụ cười
nhỏen miệng
Mắt hình như
cũng sáng vọng tia vui
Là thật hay sai
anh chỉ dám ngậm ngùi
Uh !
Chắc Em thích
nhưng...
lòng Em không nói
Vì Em-bí-ẩn-như-những-viên-pha-lê-sáng-rọi
Vì Em-bí-ẩn-như-ánh-trăng-đêm-chiếu-chói
Vậy nên Anh luôn chẳng hiểu bao giờ
Có nghe chăng
ánh bình minh buổi sớm
mặt trời...
tỏa sáng đại dương,
cây cỏ, chim muông...
hòa ca cùng tiếng hát
trong lành...
Và...
trên cao kia,
những chú chim nhảy nhót, bay lượn
chao đôi cánh...
cất tiếng hát gọi bầy
cùng với gió, ánh sáng và cỏ cây
vươn tới muôn nơi
thức tỉnh...
một ngày mới
...
Một ngày mới đã sang
bóng đêm,
đã không còn...
ánh mặt trời mang niềm hi vọng
thổi tắt đi...
những đắng cay, phiền muộn
hãy quên đi tất cả
để bắt đầu...
một ngày mới
...
Một ngày mới đã sang
mọi chuyện buồn
chỉ còn là dư vị
tương lai ở phía trước
vẫn đợi chờ
một điều kì diệu...
Bình minh trên đại dương
16/05/04
*
* *
Thật buồn cười, đêm nay lục lại những tác phẩm đồ họa mình thiết kế cách đây hơn 2 năm, gặp lại bức ảnh này cùng bài thơ nhỏ nằm im lìm ở một góc trong máy tính...
16/05/04...
Hai năm rưỡi trước, hóa ra mình mới bỏ Design được hơn 2 năm, không lâu đến 3 năm như mình tưởng. Nhớ lại tình cảnh trước, thức nguyên đêm chỉ để nghịch đống công cụ xử lí ảnh, đùa cùng màu sắc và bố cục để cho ra những bức ảnh theo mình là đẹp, cái niềm đam mê tưởng chừng sẽ theo đuổi cả sự nghiệp đó vậy mà cũng bỏ được 2,5 năm...
Tháng 5, cuối năm học lớp 11. Đọc lại bài thơ kia tự nhiên thấy một chút bồi hồi, bài thơ đầu tiên, vẫn đang đi học...
Cái cảm xúc nhất thời sau khi ngắm một bức ảnh vừa tạo ra, sung sướng vô bờ viết một mạch từng ấy câu chữ ngổn ngang cho ra đời một thứ có thể gọi là “thơ” hình như chưa bao giờ lặp lại sau đúng 2 năm. Chẳng hiểu vì sao, mà thời gian để viết tiếp một bài thứ hai lại dài như thế...
Hồi còn đi học, cái sự học văn thật dở khóc dở cười, chuyên tóan từ nhỏ, đến cấp 2 chuyển thành chọn, rồi lạc vào một lớp nghiêng về khối A – Kim Liên, lại thêm cách dậy Văn quá tẻ nhạt làm mình quên mất đã từng là một thằng thích văn, đọc sách từ nhỏ...Cấp I, khi bạn bè nghiền ngẫm những Songoku, Anime,...thì truyện Nguyễn Nhật Ánh mình đã nghiền ngẫm gần hết, thơ ông cùng những khái niệm rất mơ hồ về Tình Yêu trong đầu óc non nớt của thằng trẻ 12, 13 tuổi chưa hiểu hết được, thế mà từ những bộ dài đến ngắn đều thuộc lòng...
Chẳng hiểu sao cho đến tận bây giờ, khi đã định hình một niềm yêu thích riêng về văn – thơ, thì khi nhìn lại quãng thời gian cấp 3 ấy, cũng chẳng thể nào yêu nổi một bài thơ, ức chế văn học của giáo dục chăng? Có ai ngờ (và cả mình nữa) 2 năm sau khi trải những biến cố của cuộc đời, cùng những va chạm chẳng bao giờ tránh được, thì hình như chất khối D của một học sinh chuyên tóan mới vỡ ra thì phải, biết đâu...
Tháng 5 năm nay, chẳng thể nhớ rõ cái khoảng thời gian nặng nề đó, nhưng cứ cho là tháng 5 đi, mình viết thơ lại...Hình như đó là một điều rất giản đơn, chỉ như một thứ vui đùa cho quên ngày đoạn tháng (tháng 5 trước mình ở Kauhava), viết văn – mà hầu hết là cảm nhận văn học, và những hồi ức về games, làm thơ – tập tễnh những câu đầu thỏa niềm mong nhớ, chẳng rõ vì ai, mông lung và phức tạp...
Đọc lại cái bài trên, tự bật cười vì cái vụng về của chính mình 2 năm rưỡi trước, lại tự thấy có chút đắng cay...Qua lâu rồi cái thời chỉ có gió, mây, cỏ cây hoa lá bình yên như thế, thơ vui tươi chan hòa một màu nắng rất đẹp, àh, lúc đó làm sao biết được những chuyện gì sẽ đến trong tương lai?
Tháng năm từ độ em đi vắng
Viết mấy vần thơ cũng ngổn ngang...
Tự dưng lại nhớ đến câu này, chẳng ngờ thơ viết 7 tháng sau lại hợp tình cảnh đến thế.
7 tháng qua, thơ ta đã khá lên nhiều, từ dạo xếp bốn câu thành một bài tứ tuyệt cực khiêm tốn, cho đến nay đã viết nổi những bài thơ dài, 7 tháng của những nỗi nhớ, của những buồn – vui, thăng trầm...mang đến thơ mình chẳng nguyên vẹn vẻ hoang sơ kia nữa, đã buồn đi rất nhiều...
Từ dạo quen và yêu Em (Moon), ngoài những lúc hạnh phúc tột cùng cùng Em tại Hà Nội, thì tự độ tháng 5 ấy đến nay, chưa một ngày ta vơi đi nỗi nhớ. Yêu Em thiệt thòi quá, so với hơn 2 năm ở cạnh người, thì 2 tháng ở cạnh Em ít ỏi chẳng là bao, vậy mà...
Một-vần-thơ-rất-nhiều ý lặp
Một-vần-thơ-nhỏ-nhẹ-liêu-xiêu
Những vần thơ viết tặng em yêu
Rồi bao nhung nhớ
thơ giữ lại
Và...
Giữ lại cho tôi vương vấn mãi
Những nỗi vô hình chẳng gọi tên
Là những xúc cảm
giữa ngày và giữa đêm
Có những lúc
chẳng bao giờ trở lai...
Tháng 5 mang người đi, và mang Em đến bên ta, dịu dàng...Ta chẳng tiếc bất cứ điều gì người để lại, cũng chưa từng nhớ đến người một lần đủ sâu từ khi Em đến, cả ngay bây giờ cũng vậy. Em lấp đầy ta những khoảng trống rất mông lung của nỗi buồn xa nước, quen Em là một điều kì diệu, những điều kì diệu chẳng bao giờ biết trước, và đoán nổi tại sao !
7 tháng, thơ ta buồn lắm, những thơ buồn ta viết (mà một mai lỡ Em có đọc được, thì chắc cũng chẳng tin ta viết những câu ấy) bay bừa bãi khắp nơi, lưu lạc trang web nào ta chẳng còn nhớ nữa, dạo ấy nào có biết quý thơ mình, chỉ mong viết để giải tỏa nên đâu còn lưu trữ nữa, cũng chẳng nhớ nổi một câu thơ, chỉ biết chúng là buồn...
Những-nỗi-buồn-chưa-có-nổi-một-người-yêu
Những-nỗi-buồn-xa-vắng-đến-hoang-liêu
Thơ ta buồn như vậy, nên trước giờ viết cho Em vẻn vẹn hơn ba chục bài, theo trí nhớ của ta là vậy, vui bên Em, chẳng thể nào tặng Em những tâm tư buồn não, yêu Em, chẳng thể nào viết cho Em những cảm xúc chơi vơi của miền xa cách...Có phải tự nhiên đâu, ta chẳng bao giờ cho Em biết một góc nhỏ tâm hồn trong thơ như vậy, chỉ đến khi...
Xa Em rồi, mới thấy nhớ Em nhiều như vậy. Từ hôm nào ta đã cho Em những bài thơ cũ rích, là vì Em làm ta vui thực sự, cảm xúc dâng trào và lại muốn sẻ chia, thế là nói, là tuôn ra hết thảy, ai bảo Em từng nói dù chuyện gì mình cũng chia sẻ với nhau, dấu Em làm ta cũng thấy buồn.
Đọc thơ ta, người vui người buồn, người ca tụng người chê bai...Có người đem lòng yêu (chỉ là thơ thôi, chẳng phải người), có người mang nỗi sợ (những nỗi lòng thẳng thừng quá mà Em), chỉ duy có một người chẳng nói nổi một câu...
Em vô cảm hay là Em hữu cảm
Khi đọc thơ Anh
Em chẳng nói một lời
Khen – Chê – Thích – Ghét hay Buồn cười
Em ơi...
Chẳng bao giờ Em dành cho một tiếng
Chỉ duy có một nụ cười
nhỏen miệng
Mắt hình như
cũng sáng vọng tia vui
Là thật hay sai
anh chỉ dám ngậm ngùi
Uh !
Chắc Em thích
nhưng...
lòng Em không nói
Vì Em-bí-ẩn-như-những-viên-pha-lê-sáng-rọi
Vì Em-bí-ẩn-như-ánh-trăng-đêm-chiếu-chói
Vậy nên Anh luôn chẳng hiểu bao giờ
Em luôn là một cá thể riêng biệt nhất, có lẽ vậy chăng nên anh bị thu hút bởi Em? Em có chung một cách nghĩ, cách cư xử làm anh luôn phải ngẩn ngơ hàng giờ, chỉ có Em mới làm anh say mê và mãi tìm cách để cưa cẩm Em như vậy, chưa bao giờ anh được Em tung hô, hay khen ngợi, ôi, phải điều đó không làm Em thành một niềm theo đuổi không mệt mỏi cả trọn đời? Là do kiêu hãnh anh muốn Em phải ca tụng, hay vì anh chỉ cần một người yêu anh giản dị mà mãnh liệt như vậy, dù chỉ là anh rất đỗi bình thường, chẳng phải thơ ca tung bay rải rác, hay lãng mạng đến tận chân mây...
Chỉ biết rằng, anh yêu Em, và Em cũng yêu anh rất nhiều.
Rất xa xôi
của những nỗi vô cùng
Từ
buồn
nhung nhớ
đến –
mông lung
Giữa một khoảng dài
mười nghìn kilomet
cách em cưng
Anh lo lắm một giấc đông
Em lạnh...
Cũng bên này
một khí trời hiu quạnh
Nhưng chẳng bao giờ
rét nổi được anh đâu
Luôn mang Em ấm áp trong đầu
Nhưng thật lạ
Là Em luôn thấy lạnh...
Là đêm đông,
lại thêm người xa cách
Những-đêm-buồn-cứ-mải-miết-buông trôi
Những-đêm-buồn-cứ-nỗi-nhớ-buông-rơi
Em thấy lạnh...
phải thôi, anh đâu thể...
Anh đâu thể ở gần Em như thế
Anh đâu thể ấp ám ủ thân mình
Nương hơi ấm cho gót hồng đương xinh
Và mang hơi lạnh trên môi hôn còn mới
Những cái ôm – một giây thôi – rất vội
Cũng chẳng bao giờ anh có nổi đêm nay
Ít nhất cũng 5 tháng thêm chục ngày
Khi hè đến mới huy hoàng trở lại
Đêm qua, đêm nay, và các đêm trôi mãi
Chẳng biết đêm nào
Anh mới gặp lại Em
Àh, thời gian vừa tính xong đã quên
Cũng 5 tháng, thêm chục ngày không kể...
Moon’s Day 040506 – 041206
11:58 pm
còn duy 2’ nữa là qua ngày mới...

No comments:
Post a Comment