Friday, December 29, 2006

Đêm thứ tư

Đêm cuối cùng
của xa cách chia ly...
Ta đã nhớ
ngày đầu tiên gặp mặt
kỉ niệm xưa
ùa lại về trước mắt
vẫn rõ ràng
như chỉ mới hôm nao

...
.

Ta gục đầu
trên nỗi nhớ xanh xao
bài thơ tình
nửa câu còn bỏ dở
Ôi...Tình Yêu
Tình Yêu là thế đó
vấn vương hòai
không dứt nổi để quên !

...
.

Nếu sự thật
cứ mãi mãi dịu êm
không có nhớ - để không cần quên nữa
Ta muốn quên – vì quên làm ta sợ
sẽ càng nhớ Em nhiều
ngây ngất đến vô biên

Nhưng sự thật
mãi mãi chẳng dịu êm
Ta vẫn nhớ
vì quên là bất khả
Nhớ vô cùng
khiến tim ta hóa đá
khắc cốt linh hồn
điểm xuyết một tên – Moon

...
.

Băng khiết lắm
của những đóa môi hôn
và ngọc bích
tinh khôi nụ thiên đường
Những đam mê
của thời yêu bỏng cháy
Sẽ ngọt ngào
chẳng hết nhớ đâu Em !

...
.

Ta gọi Em
là nỗi-nhớ-không-tên
và yêu Em
Tình-Yêu-không-có tuổi
những say mê
của một thời nông nổi
sẽ ngọt lịm dần
theo những phút giây qua

Để đêm nay Em rực sáng thiên hà
sưởi ấm ta

một cuộc đời hồng hạnh...(*)


For The Muse.
02:43 am – 291206 -


No comments: