Nghe gió heo may tràn về nơi Hà Nội
Anh thấy tim mình chợt lo lắng đâu đây
Là gió Đông muộn luồn qua tấm thân Em gầy
Sương buổi sớm rơi rụng miền tóc mái...
Giữa cơn lạnh thổi nhẹ từng cơn gió hối hoải
Sáng Đô Thành bàng bạc màu Đông sang
Chiều Thu muộn heo hắt những tia nắng úa vàng
Đêm cuối mùa mưa muộn rơi rất khẽ...
Ngoài cửa sổ gió thổi vào Em giấc ngủ mê
Luồn tóc Em thổi bay lên vài sợi
Trở mình vì lạnh Em mặc thêm áo mới
Lại thiếp đi giữa những cơn gió đương sang...
Đắp cho em thêm một chiếc chăn ấm áp
Vuốt nhẹ tóc mây vướng mắt em rối bời
Ánh trăng len lỏi khung cửa sổ đầy vơi...
Chiếu gương mặt Em phảng nụ cười rất dịu
Anh ngồi chặn gió ngắm dáng Em yêu kiều
Nghe hơi thở em nồng ấm giữa gió sương khuya
Em ngủ say chẳng biết Đông đã về...
Có thấy lạnh dù đã ba lớp áo?
Anh ngắm Em ngủ trong đêm đen huyền ảo
Một chút gió lạnh vẫn thấy ấm áp lòng
Hơi ấm em lan tỏa mặc kệ những gió phong
Em ngủ nhé, đã có anh kề cận!
Gác giấc ngủ em là điều bình yên nhất
Trong những việc anh đã làm và đã thấy hăng say
Anh tự hỏi một câu còn vương vấn bao ngày
Còn bao đêm được ở cạnh Em nữa?
For The Muse.
4:37am 20/11/06
Hello world!
9 years ago
No comments:
Post a Comment