Sunday, February 24, 2008

Tình thiên

Bài ca thương nhớ

Em vì tôi từ chối chọn Thiên Đàng
Tôi vì Em Thập Tự giá xin mang

Mắt Em đẹp như dòng thơ cổ kính,
Giọng Em buồn như một khúc ca ngâm
Khoác lên mình chiếc áo lụa phù vân
Và kiêu hãnh nương mình ngai: Nữ Sắc!

Nửa ánh mắt khiến cõi trần mê hoặc,
Nửa bờ môi cho thiên hạ tranh đua
Tay ngọc ngà trời vắng lạnh quên mưa
Ngực thơm úa hương hồn trinh dát ngọc
Bởi vì Em, cây cỏ buồn than khóc
Lệ lăn dài trên một cánh hoa êm
Tóc mây hồng ấp ủ cả ngàn đêm
Nghìn tinh tú tụ về trong nét ngực

Ta sùng bái trong mỗi lần tỉnh thức
Và tôn thờ đến cả những cơn mê
Ngón tay mềm, ta mải miết vân vê
Tà áo mỏng, ta vuốt ve thành kính

Trong phút chốc, ta thấy lòng thanh tịnh
Bỗng giật mình, hoảng hốt hóa tiêu tan
Em tuy gần nhưng cách cả giang san
Hai bờ ngực ngàn đời không với tới
Ngắm thân hình, ta muốn mình mang tội
Hơi thở dồn, ta chối bỏ giới nghiêm
Em dịu dàng như một ánh sao đêm
Mà thiêm thiếp như vầng trăng thoát tục
Ta tình nguyện vì Em thành du mục
Không cửa nhà, từ bỏ chốn nương thân
Cõi hồng trần, ta mặc kệ thế nhân
Cần duy nhất – một bờ môi rướm máu!

Em băng khiết như ánh trăng mười sáu
Nhưng lạnh lùng ác độc đến vô lương!
Mỗi nụ cười trinh cho bao kẻ lạc đường
Em thánh thiện để ta cuồng điên nhớ!

Em mặn mà trong đến từng hơi thở,
Rợn xuân tình theo mỗi bước chân đi
Gót trang đài trải sen vàng ngọc cổ,
Cả làn da óng ánh vẻ xuân thì

Ta đã biết yêu Em là khổ lụy
Nên u tình mang trút trọn trang thơ
Ngàn câu hát hóa thân bài Kinh Khổ
Kiếp không nhau, ta đợi đến bao giờ… ?

Trong tuyệt vọng ta cúi đầu sám hối
Đặt tay trần lên gương mặt trang nghiêm
Nụ hôn tình chết lịm sóng mắt huyền
Lòng tôn kính ta nguôi hồn gió bão
Nhưng trào huyết trước dung nhan, nếp áo
Vẻ linh hồ cám dỗ cả đường ngôi
Tóc thoan dài, gương lược nẻo chia phôi
Trâm đài các khép hờ xiêm áo trắng
Ta chợt hiểu, cõi đời này hoang vắng
Khi thiên thần – thế tục chẳng dung thân
Nghe nghẹn ngào theo những giọt lệ ngân
Và tê tái đến đường gân, sợi tóc…

Em – Thần Nữ, trên trên ngai vàng bỗng khóc
Thiên hà buồn vỡ vụn dưới bờ môi
Lửa cội hoang đốt chảy mắt khinh đời
Lòng u ác tàn di thành khói bụi
Nhưng khát vọng không ngăn lòng tiếc nuối
Bỏ ngai vàng đường bệ chẳng còn hương
Trút xiêm y lộng lẫy lại bên giường
Và vương miện để quên bờ miệng suối
Em ra đi không một lời trăn trối
Theo tiếng gọi không lời của yêu đương
Chấp cánh cùng ta trên mỗi dặm trường
Không phép lạ, quyền năng và chức tước…

Em đã nguyện làm Tây Thi thủa trước
Ta sợ gì kiếp Phạm Lãi phong lưu
Lưu đầy cùng em hơi tam đảo thủy triều
Cùng hải giác ngũ hồ xin hội ngộ!

Yêu dấu ơi ! Kính dâng từng ngọn thở
Và rất nhiều thương nhớ viết trong đêm…



09 : 27 am - 240208 -

Cảm xúc thai nghén hàng năm, tháng trời trong một đêm hoàn thành trọn vẹn...
Bài thơ này và bài "Trần gian một giấc Thiên Thai" là hai bài 8 chữ tôi ưa thích nhất. Trong đó thì bài thơ này hợp với tôi hơn cả, bởi có những câu phải thật sự có duyên mới viết nổi, và có lẽ chỉ một lần trong đời. Nhưng đúng là cảm nhận mỗi người một khác, so với sự hân thưởng của nhiều bạn đọc dành cho bài thứ hai kia, bài thơ này ít được để ý, dù bao nhiêu tinh chất đã trút cả vào đây...

Cũng đúng, bởi tôi vẫn chỉ viết riêng cho mình. Không cầu người đọc hiểu.

For The Muse.

Sunday, February 3, 2008

Vô thường

Trời đày hai đứa vì thiếu tơ duyên...

1.
Khúc ai điếu, viết trong chiều tiễn tạ
Sớm ngày kia, cát bụi hóa thân mình
Kiếp rong buồn bỗng lạc lõng u minh
Ngày cô quạnh ngâm thơ hòng bớt nhớ…

Đêm u ác cho tim buồn ngưng thở
Máu cạn khô sao ta nỡ rời xa
Thịt da này chưa kịp liệm hương hoa
Dòng lệ cũ vẫn âm thầm tàn lụi

Nghìn cánh bướm theo ta về chân suối
Gục cánh chào vĩnh quyết Chúa không ngai
Nhẩm lời kinh tôn kính tạ gót hài
Dâng mật ngọt tẩm xiêm y trào huyết

Hoa thương nhớ xé lòng theo mộ huyệt
Phút điên cuồng đâu thiết nhụy da thơm
Đời như hoa, không ta cũng u buồn
Giây tự vẫn nét cười lưu cánh lụa

Trăng ân ái biết đâu nguồn nương tựa
Ánh uy nghi sưởi hộ xác băng hà
Lệ tang buồn hoảng hốt gọi người xa…
U uất khóc trầm mình nơi dương thế

2.
Tay muốn gượng mà sức mình không thể
Một lần thôi… ôm ấp cả thiên hà…
Mắt nhắm nghiền kiệt quệ khúc ly ca
Đời khép cửa… Trời ơi, ta có lỗi…

Tình ta đẹp nên đời ta mang tội
Hóa nhi cười hí lộng kẻ rong chơi
- Không biết thương mình
(thương cả kẻ yêu ngươi)
Tàn nhẫn phụ kì duyên ta sắp xếp

A tỳ lạnh, giáng hồn ta tội chết
Ngục tử thần buốt giá cột thương đau
Tiếc thương gì chôn chặt đến ngàn sau
Nghìn thu cũ chết trong mùa thú tội

Tình ta đẹp sao từ ly quá vội
Dấu chân Em dẫm nát cội hoa nguồn
Đâu tình thư còn phảng chút dư hương
Bập bùng cháy ân tình thành truy ức

Nửa ánh mắt chia đôi tình du mục
Không tiếng cười kết liễu nguyện thề chung
Mộng yêu đương tuyệt vọng sắc hoa hồng
Môi tê tái mồ côi tìm chỗ ngủ

3.
Đồi quạnh vắng tim ta rừng tuyết phủ
Gió lâm chung lạc bước giữa đại ngàn
Biển dạt dào òa khóc gọi cội hoang
Từng cánh sóng qua đời chưa cập bến

Đôi nhạn mỏi dập dìu bay thấm mệt
Vùi thân mình nơi bể khổ trùng khơi
Thiên hà buồn chao chát tiếng gọi mời
Vào cõi tử tiễn ta, người thiên cổ

Nghìn cánh bướm cúi đầu nơi huyệt mộ
Rủ cánh sờn tự vẫn giữa đêm sương
Bao điêu linh chập choạng cõi vô thường
Lang thang mãi chưa đành lòng dã biệt

Em có khóc khi nhìn ta vĩnh quyết
Cũng xin đừng nhỏ lệ tiếc thương nhau
Ta thương Em hoang dại bạc mái đầu
Đời lãng phí theo ta hòai xuân trẻ…

Chỉ xin Em nhìn ta cười lặng lẽ…

For The Muse. 07 : 38 – 30108 -


Thiên thu lời gọi

Ta nghĩ trang nào chôn cất nhau...

Hoa cỏ khóc òa
Trăng gió nấc lao xao
Dòng lệ cũ
Gửi Em vào dĩ vãng
Cánh hồng vùi…
chôn nỗi buồn bảng lảng
Dịu êm ru trinh nữ sắp qua đời

Ngơ ngác thương nàng
hong nỗi nhớ trên môi
thơm mi mắt
mồ côi màu rướm máu
Bẩy vì sao…
như cung đàn
Bắc Đẩu
Nguyện chôn theo
nương náu huyệt ru nàng

Tan tác chân trời
Sương
Gió
…cuốn…
…miên man…
Dòng tóc xõa
buông lơi màu ánh biếc
Tiếng biển ru hời
xé đôi tình diễm tuyệt
lặng lẽ trôi
phong kín cõi Em nằm

Cơn sóng huyền
bỏ suối ngọc trăm năm
quên bờ bến
về nơi nàng say ngủ
nửa vầng trăng
nương môi sầu tóc rủ
thác linh thiêng
e ấp thịt da nàng

Ta khép quan tài
thả giữa bể ngân giang
Cho trôi hết những ân tình
chưa trả…
Ngậm ngùi buông tay
nghe nàng đi yên ả
Huyết lệ không rơi
sao thỏa vĩnh ly này… ?

Tia mắt buồn tan vỡ giữa bàn tay
Mùi hương cuối băng hà vào vô tận


01 : 28 - 300108 -

Viết trong tâm trạng mệt mỏi, rối bời...