Monday, November 26, 2007

Trường thi khúc II

Em, Nàng hai nửa tình ta trọn đời

Nàng từng nói : “Thơ là muôn ánh nhạc
Nên ngân dài điệu rũ bỏ sương đông
Thơ theo nàng đoạn tuyệt cõi hư không
Và như gió tan vào nơi vĩnh cửu

Thơ rơi lệ nơi chén quỳnh mỹ tửu
Rượu tiễn người vạn dặm buổi chia ly
Men say mềm chuếnh choáng gió xuân thì
Môi bái biệt dọn đường chân người bước

Thơ tinh tụ ngực trầm thành tiên dược
Hàn vết thương kí ức quá đau buồn
Đôi câu ngâm xoa dịu nỗi vấn vương
Đưa hiện thực trôi theo miền dĩ vãng

Thơ…
Ôi khoảnh khắc mắt Em màu mị nhãn
Trong yêu kiều giây đầu hạ ngày xưa
Bởi yêu thương, nói bao nhiêu cho vừa
Nên chấp nhận cúi đầu làm kẻ bại

Thơ phút ấy có hương say tình ái
Ta mất mình trong vị của Tình Yêu
Kiêu hãnh. Vô tư. Nhung nhớ thật nhiều
Ta tình nguyện hiến dâng Em tất cả

Trác Văn Quân choáng ngợp men tình lạ
Nên theo chàng Tư Mã khắp thiên nhai
Nàng cũng trọn đời u uất lạc loài
Ta rung động yêu nàng trong ảo ảnh

Nàng và Em, hai nửa đời mỗi cảnh
Ta thương nàng bằng một nỗi xót xa
Với riêng Em, yêu nhan sắc mặn mà
Tuy hai nửa nhưng trọn đời bất diệt

Thơ từng có nốt trầm ngày ly biệt
Gửi cho Em, gửi cả nhớ bao ngày
Dấu nỗi buồn sau giấy bút khổ thay
Không dám nói sợ Em buồn nhỏ lệ

Thơ cho nàng là mùa thu quạnh quẽ
Là điệu Jazz trầm lắng mãi không lời
Là tiếng thở dài bất tận bởi nàng ơi…
Ta biết lắm dứt lời là đoạn tuyệt

Nàng tinh khôi và mong manh như tuyết
Chưa điểm sương đã vội vã tan nhòa
Môi gợi tình chờ một nụ hôn xa
Nên nhẫn nại suốt đêm ngày cùng cực

Em thơ ngây và Em là hiện thực
Là môi hôn. Là tay ấm. Giận hờn.
Là người tình chưa biết đến cô đơn
Là hạnh phúc hữu hình không có lại

Trong sâu thẳm trái tim người con gái
Nàng mãi yêu hình bóng ấu thơ sầu
Em dịu dàng tình tứ nụ hôn sâu
Không nghĩ ngợi yêu thương vô điều kiện

Nàng tuyệt vọng tìm bến bờ mộ huyệt
Ta ngậm ngùi chôn lại mấy dòng thơ
Giữ hồn nàng trong hồi tưởng mộng mơ
Để vĩnh cửu nàng vẫn còn tồn tại

Nắm tay Em trên bước đường xa mãi
Cuối chân trời nắng nhuộm cả đường mây
Ánh tía màu hồng biếc dải sương bay
Như màu mắt Em cười ta thủa ấy…



For The Muse.
26-11-07, 12:43

Sunday, November 25, 2007

Trích tiên vướng lụy gọi về

Thử tình khả đãi thành truy ức
Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên (*)


Về thôi
Em
gió hững hờ
Rừng xưa khép cửa
duyên chờ kiếp sau
Về thôi…

...

cọng cỏ buồn lau,
mưa chiều tê tái
ngả màu phong sương
Về thôi...
Em…
Chốn thiền môn
Tịnh tâm chuông gióng
gọi hồn biệt ly
Mi sầu
Lệ biếc
Thanh y
Trích tiên vướng lụy
mà chi tội tình
Trầm ngâm liễu rủ bên đình
Xôn xao tiếng niệm cầu kinh lạnh lùng
Em đi…
biển nhớ muôn trùng
sơn khê níu bước theo cùng lãng du
Về thôi...
Tiếng hát trầm tư
Gieo sầu vào điệu buồn ru ru buồn
Cánh quyên lặng lẽ bay luôn
Diệp xuôi dòng nước về nguồn xa khơi
Rượu nghiêng sầu lại đầy vơi
Về thôi…
Em
nẻo chân trời xanh lam
Về thôi…
Em…
nắng địa đàng
Ngực trần,
tay ngọc dịu dàng sương đêm
Hương trầm thanh khiết trinh nguyên
Về thôi…
Em…
Khép cửa phiền
ngàn năm…
(**)


Nhớ Naoko nên viết tặng nàng, trên nền nhạc Trịnh trữ tình, tiếng nhạc newage thiền tông Karunesh, và những bản Jazz sâu lắng của Norah Jones, Stacey Kent...

---

(*) : Tình nay như khúc niệm buồn,
Duy còn lại nỗi đau thương vĩnh hằng.

Trích tiên vướng lụy : vị tiên gặp nguy biến. Với tôi thì Naoko luôn là một kỳ nữ vô ý vướng phải lụy cõi trần...

(**) : mượn ý thơ của Trác Văn Quân - ViệtKiếm.


25-11-07, 18:07

Saturday, November 24, 2007

Ru mộng

Tôi ru Em ngủ một sớm mùa Đông...

Ngủ đi Em
giấc thiên thần
Ly xa…
nhờ mộng hóa gần ngay thôi
Sầu đông rụng xuống môi người
Trăng tàn
Nguyệt tận
trọn đời tình thiên

Ngủ đi Em
biển u huyền
Bạc đầu sóng lộng đưa thuyền về khơi
Ngàn năm sỏi đá chơi vơi
Yêu vô ngôn đến song đôi cũng đành

Ngủ đi Em
mộng an lành
Mưa xin ngừng hạt
Sương đành thôi reo
Điệp sầu vương vấn đậu neo
Rong chơi vẫn nhớ cành treo hoa về

Ngủ đi Em
gió luồn khe
đùa bay tóc sợi ngọc khuê gọi mình
Nến hồng nhỏ lệ điêu linh
Trọn đêm gác giấc mơ tình mênh mang

Ngủ đi Em
góc địa đàng
Tiếng ca vào mộng nhẹ nhàng cõi không
Ta về gọi tiếng yêu thầm
Nửa đêm ve vuốt gió đông ru ngàn...


---

Nửa đêm, nghe nhạc Trịnh và thấy lòng nhớ nhớ...


Bài này em gái Thụy Quân rất thích, cám ơn em.
24-11-07, 07:05