Wednesday, December 6, 2006

Đêm không giấc mộng

Những đêm dài không Em là những đêm chưa bao giờ ngủ nổi, chỉ thiếp đi do mệt mỏi vô cùng...

Đêm dài quá,
ta cô độc một mình
Ta lặng thinh trong giấc mơ tỉnh giấc
Ta ngỡ ngàng
- xuân mộng kia chẳng thực
Ta xa Em...
Ôi, sự thật vĩnh hằng

Ta gối đầu vào giấc ngủ mong manh
Mong tìm lại
những phút giây hạnh phúc

Ta giật mình trước nỗi buồn lơ lửng
Tỉnh mộng rồi
...vẫn nguyên vẹn đơn côi

Thóang gặp Em (trong mơ) một chút thôi
Dù chưa đủ để tay cầm, ôm ấp
Những nghe nhớ ở trong lòng
tràn ngập...
Chỉ muốn thiếp đi để mơ tiếp dáng kiều

Ôi...
Nỗi buồn nào hơn nỗi nhớ người yêu?
Khi chia ly
Khi muôn trùng xa cách
Khi cô đơn giữa cảnh trời tuyết lạnh

Có mấy người hiểu được nỗi
bi thương...
Có mấy ngừơi hiểu lòng kẻ tha phương?


Và...

Có mấy ai đếm đủ bao cơn nhớ?
Dù chính ta...
chẳng để ý bao giờ

Giữa hoang mang bao nhiêu điều trăn trở
Vướng mắc hoài chẳng giải đáp một câu...

Sâu trong ta
vang một tiếng nguyện cầu
(chỉ khẽ rung thôi, tiếng thì thầm rất nhẹ)
giọng ta buồn
mấy phần run hoang phế
- Em đâu rồi, anh ước Em ở đây

Để ôm ấp...

Để yêu thương...

Để vuốt ve...

Một thấn thân tròn đầy

Để dịu đi

...một nỗi buồn vô cớ

Một nỗi buồn khi xa vắng người yêu
Một nỗi buồn cô quạnh đến hoang liêu

Một nỗi buồn

...bao trùm lên tất cả...

For The Muse.

No comments: