Wednesday, December 27, 2006

Đêm thứ hai

Viết cho đêm thứ hai, để xua đi nỗi nhớ...


Đêm trở mình
khóc òa lên điên dại
Nhớ người tình đã mãi ở rất xa
Em hiện thực vừa thấp thóang
phôi pha
Đã tan chảy vào
vào vô cùng mộng ảnh...

...
.

Mới chớm lên
một cơn gió rất lạnh
thổi ngất trời run rẩy cả trần ai

Vì gió nhớ Em...
nên tấu khúc bi hài
cung lạc điệu, vừa ngân lên
đã tắt

...
.

Đêm thứ hai
đất trời đành ngoảnh mặt
chẳng dám tin
chỉ lén khóc một mình
cả Đô Thành nén nỗi nhớ...
lặng thinh

Đêm thứ hai...
Em rời xa Hà Nội

...
.

Những cái ôm
vội vàng - hấp hối
Của phiêu bồng
âu yếm
ngát trời sao
những môi hôn tựa dư vị
ngọt ngào

cứ thổn thức khắc khỏai lòng ta đó

...
.

Nếu sớm mai mặt trời
không còn đỏ
Cả thiên hà chao chát giọt từ ly
nắng vẫn sẽ
lung linh
trong mắt tím nhu mỳ

Vì ta biết – Em sẽ quay trở lại

Không đâu Em... dù thời gian xa ngái
Không đâu Em... đời chẳng thể chia hai
Không đâu Em... nếu còn có ngày mai

Ta vẫn biết – Em sẽ quay trở lại !


Hai ngày không gặp pé Moon, chỉ dám dối mình vui lên khi sáng sớm, còn đến đêm nỗi nhớ lại nguyên vẹn căng trào như thế. Một ngày không gặp Em tuyệt đối, chỉ một tin nhắn của Em để anh yên tâm và đỡ nhớ, hai đêm rồi, lâu quá, thứ sáu ơi...

05:06 am - 271206
-

No comments: