Saturday, January 13, 2007

Mảnh trăng Em mười tám

Tuổi mười tám có trôi qua, nhưng nhan sắc Em sẽ là vĩnh viễn...


Ta viết cho Em...
Khi trời nghiêng ngả bóng
Gió lả lơi ôm ấp vệt mây buồn
Khi chân trời
rực rỡ nắng vầng dương
Và chiều xuống
nao lòng người viễn xứ

...
.

Viết cho Em...
bản tình ca tự sự
chất nỗi lòng
chan chứa mộng Tình Yêu
Như áng mây êm
trôi lạc bước dặm chiều
ngẩn ngơ nhớ
màu mắt nhung mỹ nữ

...
.

Khúc sầu ca
ấm hơi men tình tự
hát mê cuồng
ngây ngất điệu tình thi

Ta nghẹn lời
trước nỗi nhớ biệt ly
và nén khóc...
run rẩy mình hoang dại

...
.

Nếu một ngày...
Một ngày ta trở lại
Mắt tím nhu mỳ
có khóc ướt không Em?
Và môi hôn
e ấp nụ thần tiên

Một ngày đó...
Ta chờ mong mê mải

...
.


Mảnh trăng kia
hẳn nhiên không trẻ mãi
Nhưng nhan sắc Em
mãi mãi tuổi xuân thì
Kệ thời gian
mải theo gió thiên di
Mi liễu ướt
và môi hôn bất tử

Em thẹn thùng
nhíu mi sầu tư lự
Tuổi thần tiên
băng khiết đến vô cùng
Kìa nụ hồng
vô khuyết của thiên cung

Ôi... nhật nguyệt...
mảnh trăng Em mười tám...


Cũng là một thứ hạnh ngộ, khi anh quen Em chỉ bốn ngày trước khi Em mười tám, cái tuổi nở rộ nhất của xuân thì con gái, chẳng phải thế mà anh đã chết Em ngay, chỉ từ một tấm ảnh, và một câu nói sau này...

Khi ta gặp lại nhau, Em sẽ là mảnh trăng mười chín, chín chắn và tròn đầy hơn. Dẫu sao, anh vẫn tiếc nuối đôi chút, vì anh chỉ muốn Em luôn vẹn nguyên vẻ con gái thánh thiện lúc ban đầu, cứ ngây thơ và hồn nhiên thế nhé. Đừng để những đắng cay của ly biệt, và những sóng gió Tình Yêu đánh mất đi trong Em vẻ ôn nhu và nụ cười xinh không gợi chút buồn ấy. Anh nhớ lắm một giọng trong trẻo khi lần đầu ngập ngừng gọi cho Em, cũng như vẻ rụn rè e ấp ngày mới gặp. Thời gian trôi qua quá chậm cho một lần tương tụ, nhưng nhanh quá cho tuổi xuân người trinh nữ...

Con gái có thì, hoa nở rồi sẽ rụng, trăng tròn rồi lại khuyết... Tuổi mười chín đến sẽ mang cho Em một sức sống mới, kiêu kì hơn, và mãnh liệt hơn, Em sẽ lớn, sẽ va chạm với những đắng cay của cuộc đời, bỡ ngỡ như một đóa sen hồng vừa ngập ngừng tõe cánh, nở nụ thiên thần dưới nắng trần ai. Hẳn nhiên một điều, rồi một ngày kia Em sẽ vươn mình đứng dậy, kiêu hãnh trên đường đời, nhưng anh biết, nét tinh khôi sẽ mất đi ít nhiều vì những lo toan không tránh khỏi ấy. Chỉ mới đây thôi, nước mắt đã rơi nhiều hơn trên mi Em, phiền muộn cũng khiến Em yêu mỏi mệt... Nhưng có sao đâu, vì mỗi khi ta cùng nhìn lại quá khứ - hiện tại – tương lai, anh vẫn sẽ thấy pé luôn nguyên vẹn nụ cười vô ưu như thế, Em có anh ở bên mà. Viết tặng Em trước ngày thay tuổi sắp tới, để lưu giữ lại cho Em một tuổi mười tám với nhan sắc của xuân thì vĩnh viễn không phai nhạt.
Mãi mãi...

04:09am – 130107 -

No comments: