Monday, April 16, 2007

Em ngày cũ đã tan vào yên mộng

Nửa Em...
đã mất cuối trời
Nửa Em còn lại cho người si mê

Ta tìm lại nửa câu thề
Nửa duyên hạnh ngộ theo về Hạ xưa

Ngẩn ngơ
một phút giao mùa
Em lung linh tựa cơn mưa cuối tuần
Nét thơ hồng rủ mi xuân
Dâng Em
tình khúc ca ngân đượm tình

Sương ve vuốt mảnh hồng trinh
Hoa cài một mái đa tình tóc mây

Trăng xưa
quyến luyến vai gầy
Em xưa
dịu nét thơ ngây dại khờ

Ngày xưa
ngày của nguyên sơ
Em xưa
Em của ngày mơ xa rồi

Tình xưa
tình cũ lặng trôi
Em xưa
chưa khóc cho đời bỏ quên

Mùa xưa
nắng nhạt vai mềm
Em xưa
mùa cũ trinh nguyên nét cười

Em xưa...
Em của ta ơi
Em xưa...
Em của trọn đời yêu thương

Mơ Em...
một giấc vô thường
Gọi tên Em giữa khói sương...

...
.

"... Moon à..."

...
.

Có cô bé mải la cà
Có người lãng đãng dần xa...

... mất rồi...

Có duyên tình sắp đánh rơi
Có ta mải miết tìm nơi... gửi lòng...

...
.

Em ngày cũ đã tan vào yên mộng
Nơi hồn trinh bỡ ngỡ giấc bi tình
Khi hạ lan tan vỡ nắng thủy tinh
Miền kí ức hoang đàng trôi vĩnh viễn

Và đâu đó mùa hạ xưa bất diệt
Ta thấy Em trong tiền kiếp tìm về
Vẫn nói cười như một thưở đam mê...



Những dư vị ngây ngất của hè trước có lẽ vĩnh viễn không còn quay trở lại... Sống với kí ức để hoàn thiện hiện tại, ta vẫn tự bảo mình như thế. Nhưng phải chăng ta vẫn quá nặng lòng về những thứ chỉ thuộc về quá khứ ?


Bài thơ này là lí do để tôi không còn đụng bút viết thơ, đó là cảm giác bất lực để vượt qua chính mình. Viết từ những ngày đầu, sau này khi kiến văn đã dầy dạn lên, vẫn không thể viết đôi dòng 6-8 tốt hơn nó...

Thắp lại một niềm tin, khởi động lại cuộc sống...

09 : 51 am - 160407 -

No comments: